Yêu

“Vì bé lắm trái tim ơi
đời yêu thương kia quá rộng
làm sao ta ôm trọn thế giới?…”

(Bài hát: “Trái Tim Bé Nhỏ” – Trần Thanh Sơn)

Ừ,
Thì đã bảo đừng yêu
Đa mang chi lắm cho nhiều dở dang
Yêu chi mà vội mà vàng
Để nhiều đắng đót lỡ làng, thấy chưa!

Ừ,
Thì đã bảo rằng chừa
Thôi đi cái thói dây dưa đèo bồng
Thơ thơ thẩn thẩn lòng vòng
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhọc lòng mà chi!

Ừ,
Thì đã bảo phải đi
Sao chân cứ vướng víu chi lạ lùng
Là đường xa quá ngại ngùng
Hay lòng đầy những chập chùng dây dưa?

Mà đời đâu có thãi thừa
Yêu, sao phải giả như chưa làm gì?
Con tim có tội tình chi
Tình người sao phải vứt đi vội vàng?
Phải đâu gió núi mây ngàn
Không vương không tụ không màng tri âm
Phải đâu sỏi đá vô tâm
Chẳng yêu chẳng giận chẳng cầm chẳng vương…

Tự nhiên yêu những con đường
Lạc lòng trên những phố phường không quen
Tự nhiên cứ thích bon chen
Giữa bề bộn những đan xen lòng đời

Tự nhiên yêu những con người
Yêu tiếng nói, yêu giọng cười hồn nhiên
Yêu giọt nước mắt lụy phiền
Yêu đời nặng những truân chuyên nhọc nhằn
Yêu gương mặt đẫm nếp nhăn
Yêu đời gấp những vệt hằn đau thương
Yêu lòng người đẹp kiên cường
Để là người giữa nhiễu nhương cuộc trần

Yêu từng buổi sáng trong ngần
Từng chiều tím nhuộm bần thần hồn thơ
Yêu con nắng sớm xanh lơ
Yêu cơn mưa muộn cứ hờ hững buông
Yêu sông sâu những ngọn nguồn
Yêu biển rộng những tràn tuôn hải hồ
Yêu đồi núi lượn nhấp nhô
Yêu tươi mạ thắm, yêu khô lúa vàng

Chừng như yêu cả trần gian
Yêu không sợ những lỡ làng long đong
Cuộc trần thì rộng mênh mông
Vòng tay thì chỉ một vòng cỏn con
Ôm thì không được vẹn tròn
Chứ yêu thì hãy xin còn yêu thêm

Trời sinh một trái tim mềm
Một cái đầu cứng, còn thêm tấc lòng
Lại sinh cái phận đèo bồng
Để yêu được cả mênh mông đất trời…

Cao Gia An, S.J. .

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *