Trang chủ / Học Làm Người / Vô Tâm Vô Tính Vô Tình (Truyện ngắn 100 chữ chọn lọc – 1)

Vô Tâm Vô Tính Vô Tình (Truyện ngắn 100 chữ chọn lọc – 1)

Anh em con đó con không thương. Nói chi đến Chúa trên thiên đường.

Anh em con đó con không thương. Nói chi đến kẻ bên vệ đường

 

Truyen 100 chu 1 - dongten (7)

NÓ

Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa. Nó về ở với Nội. Nội già. Nó làm tất cả. Nó giống người Châu Phi – đen trùi trũi! Có người hỏi: “Mày có buồn không?”. Nó yên lặng nhìn xa xăm!

Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn. Nội nhìn nó ngạc nhiên. Nó ngậm ngùi: “Con còn có Nội – nó chẳng còn ai!”

TÂM BÌNH (Qui Nhơn)

Truyen 100 chu 1 - dongten (12)

 

HAI MẢNH ĐỜI

Mưa bất chợt, tôi tấp vội vào hiên nhà bên đường, nép sát cửa để trốn những giọt mưa đang hối hả tìm mình.

Con ngoan nè, ùm miếng nữa nào, đi con…

Tôi tò mò nhìn qua khe cửa: một bé gái tròn trĩnh, chắc nịch, đang khóc rưng rức vì Mẹ nó ép ăn cơm.

Ngoài hiên, một con bé hành khất gầy còm, yếu ớt, đang đói.. Tôi cúi xuống bỏ vào nón nó tờ hai nghìn.

Hai mảnh đời chênh vênh, đối lập. Tôi vội rời chỗ đứng, đội mưa đi về.

NGUYỄN THỊ NHƯ (Quy Nhơn)

Truyen 100 chu 1 - dongten (9)

 

NỘI

Nội lên thành phố ở với chú Út. Nội già nên đêm khó ngủ, cứ lục đục suốt đêm. Phòng trong mợ Út cũng trằn trọc vì không ngủ được. Tuổi già hay quên. Có cái vòi nước mở ra mà nội cũng quên vặn lại, bật quạt quên tắt. Mợ Út cứ cằn nhằn, ca cẩm suốt ngày vì nội. Nội ngồi nghe, rơm rớm nước mắt. Hôm sau nội nằng nặc đòi về quê. Nội bảo sống ở thành phố không quen.

QUÁCH CHÍ DŨNG (TPHCM)

Truyen 100 chu 1 - dongten (1)

VÔ TÂM

Tháng đầu tiên lãnh lương dạy kèm. Nó hí hửng rủ nhỏ Tâm đi chợ. Loanh quanh một hồi, nó sắm đủ cả: quần jeans, áo pull, kẹp, nơ… Trâm đắn đo mãi, chẳng chịu mua gì. Ngang hàng vải, nhỏ kéo nó vào, chọn mua một sấp vải lụa sẫm màu. Nó nhăn mặt:

Màu này già lắm!

Trâm rụt rè:

Tao mua cho Mẹ tao đó. Lần đầu làm ra tiền mới hiểu cái vất vả của Mẹ bao nhiêu năm qua.

Nó giật mình, lặng thinh. Giỏ đồ trên tay bỗng dưng nặng trịch.

VĂN THỊ HỒNG HÀ (TP. HCM)

Truyen 100 chu 1 - dongten (4) 

 

ANH HAI

– Ăn thêm cái nữa đi con! – Người đàn bà giàu sang bảo con.

– Ngán quá, con không ăn đâu! – Ðứa con cằn nhằn, từ chối.

– Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!

– Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!

Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe hơi rơi xuốnh đường, xát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đị

Hai đứa trẻ đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh kem nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, con bé gái nuốt nước miếng bảo thằng bé trai:

– Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Ðứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó thổi làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.

– Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh – Con bé nói rồi thút thít.

– Ừa. tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi…

LÝ THANH THẢO

Truyen 100 chu 1 - dongten (5)

.

Anh em con đó…

Anh em con đó con không thương

Nói chi đến Chúa trên thiên đường

Linh thiêng thánh thiện cao vời vợi

Làm sao với tới để yêu thương

 

Anh em con đó con không thương

Nói chi đến kẻ bên vệ đường

Không quen không biết không thân thuộc

Làm sao cúi xuống để yêu thương

 

Anh em con đó con không thương

Nói chi đến kẻ con chán chường

Ghét cay ghét đắng ghét thậm tệ

Làm sao ôm lấy để yêu thương

 

Anh em con đó con không thương

Nói chi đến kẻ lỡ lầm đường

Người khinh kẻ ghét bao tủi nhục

Làm sao thông cảm để yêu thương.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

 

Truyen 100 chu 1 - dongten (15)

(Lửa Mới sưu tầm)

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *