Trang chủ / Mục Khác / Bạn Đọc Viết / Một ngày trở về

Một ngày trở về

BẢN THÂN

Một ngày trở về
Nơi căn phòng cũ
Tìm về quá khứ
Biết bao là thứ

Nào tập, nào sách
Một thời đi tìm

Tu thân tích đức
Tề gia trị quốc”

 Biết bao là thứ
Sống trong cộng đoàn
Yêu thương đoàn kết
Vui sống bình an

 Trên đời gì hơn
Tình yêu lai láng
Sáng sáng thức dậy
Đọc kinh, cầu nguyện

 Cảm nghiệm tình yêu
Thiên Chúa cao vời
Ngọt ngào sâu lắng
Thích thú vô cùng

 Nhưng con không thể
Vì con bụi đất
Xác thịt trần ai

Người phàm xác thịt”

 Rồi ngày ấy đến
Như con đã biết
Chấp nhận ra đi
Vì con không trọn

 Biết bao là thứ
Khi rời tay Cha

Đời là bể khổ”
Mưu chước thật nhiều

 

CHA MẸ, NGƯỜI THÂN

 Bất chấp tình thân
Chỉ vì cuộc sống
Đưa con lạc nẻo
Xa tình thương Chúa

 Mắt con tối dần
Lòng tin yếu kém
Trong tay quỷ dữ
Thách đố nỗi loạn

 Gương mù gương xấu
Giăng khắp mọi nơi
Lòng con mỏng dòn
Làm sao tránh khỏi

 “Thẳng thắng thật thà”
không qua miệng dẻo

Luồn lách lươn lẹo”
Sai trái mọi bề

 Quên đi trách nhiệm
Cuộc sống an nhàn
Vô tâm quá trớn
Coi thường luân lý

 Phận người mỏng dòn
Có biết bao thứ
Làm sao con đứng
Cho vững đôi chân

 Phía trước là vực
Trên đầu chỉ có
Một sợi dây nhỏ
Mỏng manh như tóc

 Thế con té nhào
Rơi trong tội lỗi
Mọi người làm ngơ
Như không có gì

 Cha mẹ ở đâu?
Khi con cần giúp
Buông lời sỉ nhục
Biến trắng thành đen

 Đã là cha mẹ
Trách nhiệm thiêng liêng
Cuộc sống hoang đàng
Sống không mẫu mực

 Gương tối là đây
Biết bao cô gái
Không chồng ngồi đây
Sao cha nỡ đành

 Phản bội lời thề
Sống cùng gái gú
Để mẹ cô đơn
Đau khổ một mình

 Nhưng đời chẳng thế
Đâu chỉ một người
Hàng tá phụ nữ
Già trẻ có đủ

 Chồng chết, chồng bỏ
Cha đem xài hết
Luân thường đạo lý
Nằm đâu hỡi cha

 Từ khi giải phóng
Ba mươi tháng tư
Ngày nào cũng thế
Không say cũng xỉn

 Trách nhiệm thờ ơ
Bạn bè trên hết
Những năm đói khổ
Thức ăn nhậu hết

 Con trẻ bơ vơ
Đói sữa bú tay
Mẹ càng heo hắt
Nhìn con ngậm ngùi

 Nhậu say, nhậu xỉn
Té ở bờ ao
Xe rơi xuống cầu
Bao lần như thế

 Mẹ con lầm lũi
Dẫn dìu đem về
Cháo cơm phụng dưỡng
Nước chanh sẵn sàng

 

Nhà vừa mới dựng
Một túp liều tranh
Như thế đã đành
Nửa chừng bỏ dở

 Nhậu là trên hết
Trống trước, trống sau
Thiếu cửa, thiếu vách
Làm sao con ở?

 Bà nội ghé thăm
Nhìn trước, nhìn sau

sao giống chuồng trâu?”
Bốn bề trống vắng

 Giàn bí ngoài đồng
Heo hắt vài lá
Nước thiếu phân chưa
Làm sao lớn nổi?

 Sao Cha nở đành
Bỏ nhà đi nhậu
Chè chén say sưa
Con còn bé lắm

 Tước nước tưới rau
Chăm cà, bón bí
Chiều đi học về
Phụ mẹ hái rau

 Đem ở đồng xa
Nghe ếch nhái kêu
Đèn dầu leo lắt
Khi tỏ khi mờ

 Con ngồi đọc sách
Mẹ lặt cọng rau
Mai đem chợ bán
Mua vài con cá

 Đem về cho con
Một mình lầm lũi
Gánh nước tưới cây
Xay lúa, giã gạo

 Những ngày tháng Sáu
Mưa gió tơi bời
Căn nhà nhỏ bé
Dột trước, tạt sau

 Những đường bờ ruộng
Nhỏ yếu trơn trượt
Dáng mẹ nhỏ bé
Siêu vẹo bước theo

 Những khi gánh nặng
Đường mưa trơn ướt
Mẹ cố gồng gượng
Để không phải té

 Thân mẹ rã rời
Mệt mỏi cả ngày
Bốn con một chồng
Suốt bốn chục năm

 Khi con lớn khôn
Cơm áo gạo tiền
Mẹ lo tất cả
Những khi túng thiếu

Hỏi Cha: “Cha ơi
Tiền đâu đóng học?”
Hồn nhiên trả lời:

xuống mượn bà nội”

 Biết là cháu con
Tiền đâu có sẵn
Trách nhiệm là thế?
Không lo người khác lo

 Cuộc đời như thế
Bốn mươi năm rồi
Ngày nào chẳng vậy?
Lâu ngày quen dần

 Khi con ba mươi
Dẫn bạn về nhà
Cha bảo:” không hợp”
Nhất quyết không cưới

 Nhưng có lỗi gì
Chưa vợ, chưa chồng
Không phường trộm cướp
Không phải đĩ điếm

 Cưới vợ cho con
Hay cưới vợ cho Cha
Cha sống hay con sống
Ô ! hay lạ chưa

 Thiên thanh bạch nhật
Cha lên trên vườn
Dẫn gái về nhà
Sống chung năm trời

 Luật gì hỡi Cha?
Gian dâm vô đạo
Bỏ mặc vợ con
Lại còn quở trách

 Còn bao nhiêu gái
Lắp ló ngoài đường
Chưa công khai hết
Mặt Cha để đâu?

 Biết thế rồi mà
Liền bèn nghĩ cách
Lên gặp bà nội

uh, dạ rồi thôi”

 Con cưng ấy mà
Lại cháu đích tôn
Không ai nói được
Ngậm đắng nuốt cay

 

CHA SỞ (NHÀ THỜ)

Mẹ buồn quá sức
Định nhờ Cha sở
Lên nói vài câu
Nhưng không được gì?

 Cha phụ Nhà Thờ
Sớm hôm cầu lễ
Bỏ mặc vợ con
Nheo nhóc một mình

 Cha sở im ru
Được nước làm tới

Mua thần bán thánh”
Thật là kinh tởm

 Cuộc sống vô luân
Nói năng láo toét
Mở mồm mở miệng
Toàn sách “Thánh kinh”

 Cuộc sống thiệt mệt
Nói thật chẳng tin
Láo toét tin hết

Niềm tin duy nhất
Ngay tại Cha sở
Nhưng ngay tại đó
Niềm tin mất hết

 Đi Lễ Nhà Thờ
Cha giảng thật hay

Mến Chúa yêu người”
Tại sao thế Cha?

Cuộc đời từ đây
Rẽ sang nhánh khác
Bỏ Cha, bỏ Chúa
Hụt hẫng vô cùng

 Gia đình ly tán
Cha mẹ ly thân
Trở thành vô thần
Lòng nên chay đá

 

BẢN THÂN: CÓ NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Công việc nỗi trôi
Mỗi ngày mỗi mệt
Khi về đến nhà
Wow, như địa ngục

 Không nói không cười
Bóng người qua lại
Y như bóng ma
Kinh hãi vô cùng

Nhưng mà trên hết
Mất mát tình thân
Như là cô nhi
Trong cô nhi viện

 Nhưng Chúa cũng ban
Cho người sang xẻ

Chân lý Á Châu”
Lắng nghe mỗi ngày

 Màn đêm quặn quẽ
Face book lặng lẽ

Dòng tên Việt nam”
Chỉ nhiều điều hay

Nhân bản” lắng nghe
Lạy Chúa! Con đây?”
Thật là thích thú
Càng đọc, càng hay

 Thầy Cao Gia Ân
Làm thơ hay thiệt
Vần thơ thánh thót
Đơn sơ sâu lắng

 Hôm nay bắt chước
Làm bài thơ này
Trút hết nỗi lòng
Đem bày nơi đây

 Cha Nguyễn Tầm Thường
Tên thật “tầm thường”
Nhưng lời Cha dạy
Thật không nói hết

 Cao ngất trời mây
Thấm tận đáy lòng
Con người như thế
Chỉ một người thôi

 Bài học lớn lao
Học sao cho hết
Nghiền ngẫm, ngẫm nghiền
Đầu hai thứ tóc

 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa quyền năng
Ơn ban lớn lao
Ngài cho cả nghiệm
Đau đớn tím tái

 Một thân phận người
Sống sao cho tốt
Cuộc sống hôm nay
Nhân nghĩa tràn đầy

 Thiêng liêng sốt mến
Cùng với “Lửa mới”
Sáng lên từng ngày
Qua đêm đen tối

 Cám ơn tất cả
Vì chuyện đã qua
Cũng được “xin lỗi”
Vì mọi lỗi lầm. AMEN

(BÀI TÂM SỰ VÀ CẢM NGHIỆM)

Bài viết của một Độc giả gửi Dongten.net

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *