Trang chủ / Mục Khác / Bạn Đọc Viết / Khoảng lặng… Khi con bỏ đi

Khoảng lặng… Khi con bỏ đi

39941491.jpg

Có những giây phút ta đắm mình trong hạnh phúc, cũng có giây phút ta bị đau khổ giày vò. Có lúc ta cuồng nhiệt, sôi nổi lao vào cuộc sống, lại có khi ta miên man, đắm chìm cùng những dòng suy tư trong tâm tưởng. Người ta thường nói đó là “khoảng lặng” trong cuộc sống mỗi người. Có bao giờ bạn tự hỏi: “tại sao khoảng lặng ấy xuất hiện trong tôi? Có phải do tâm trạng tôi không?” Nâng cao hơn một chút, “Thiên Chúa tôi thờ có hay không những khoảng lặng ấy?”

          Ai trong chúng ta cũng không khỏi xúc động khi đọc dụ ngôn “Người Cha nhân hậu” hay “đứa con hoang đàng”! ( Lc15, 11-32) Vì yêu thương con, tôn trọng tự do của con, người cha đã chia gia tài, để con trẩy đi phương xa. Người con thu góp tất cả những gì mình sở hữu và đi tìm cuộc sống phóng túng. Chàng nào nghĩ tới cảm xúc của cha mình. Ta cùng hình dung xem khung cảnh khi người cha tiễn biệt con. Hai con người với hai thái độ, hai tâm trạng hoàn toàn trái ngược nhau. Người con phấn khởi, vui mừng hả hê còn người cha đau khổ, lo lắng cách thầm lặng. Phương xa với con là cả bầu trời hạnh phúc và tự do tuyệt đối nhưng lại là nơi đầy cạm bẫy, một màu đen bao phủ đối với cha.

          Người con hoan hỉ ra đi, bước nhanh, bước nhanh tới nơi mình mong ước. Anh đâu nào hay biết sau lưng mình, người cha đang đau đáu dõi theo, nhìn từng bước, từng bước con xa mình. Cái nhìn của cha vời vợi cho tới khi bóng hình con khuất lấp đằng kia chân trời. Giây phút ấy, lòng cha như thắt lại, như dứt từng khúc ruột, tê tái nhường bao. Giây phút ấy, cha đã đấu tranh rất nhiều để kìm lòng cho con bước đi. Giây phút ấy, cha đã lo lắng, đau đớn khi con bước chân vào tội lỗi. Cũng giây phút ấy, dường như cha đã mất con… Nhưng, đó là giây phút hạnh phúc tột cùng của con. Con say sưa với phần gia tài và sự tự do mà bấy lâu con hằng ao ước. Làm sao con hiểu được nỗi lòng của cha. Cha chỉ muốn nói rằng: Con ơi, hãy quay về đi, về bên cạnh cha đi con… Con đi rồi, cha đứng lại một mình trong cô đơn, trống vắng. Để lại sau đó là tháng ngày dài cha sống trong nỗi nhớ thường trực, khôn nguôi.

          Ngày hôm nay, Cha ngự trong nhà tạm đợi chờ con đến viếng thăm mỗi ngày. Những giây phút một mình, chắc cha cô đơn, trống vắng lắm! Nhưng Cha vẫn kiên nhẫn đợi chờ, vẫn mòn mỏi trông mong. Lòng Cha chợt hân hoan, trái tim Cha bỗng rộn rã, nét mặt Cha rạng ngời khi nghe có tiếng guốc lộc cộc tiến lại gần cánh cửa. Nhưng niềm vui chưa kịp nhen lên đã vội vụt tắt. Tiếng guốc dừng lại trước cánh cửa. Một giây, hai giây, ba giây…Cánh cửa vẫn không hé mở. Tiếng guốc lại lộc cộc trên nền gạch, nhưng không phải tiến vào, mà mỗi ngày một nhỏ dần, xa dần. Cha lắng nghe tiếng guốc chân của con trong nỗi tê tái, ngậm ngùi. Con đã không vượt qua được chính mình, vẫn mải mê thế sự và bị cuốn vào giữa dòng xoáy cuộc đời. Con không thể mở rộng cánh cửa lòng mình để tìm đến bên Cha, tâm sự với Cha. Chỉ một lí do đơn giản rằng con còn quá nhiều việc bận Cha ơi: nào là làm việc kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình, học tập đủ thứ trau dồi bản thân, nào là đi chơi cùng bạn bè, người yêu, rồi hướng dẫn mấy em nhỏ học bài, hay con phải…phải… Toàn những lí do chính đáng. Cha hãy hiểu và thông cảm với con. Cuộc sống đã biến con thành một người hay gắt gỏng, khó tính, nhìn đâu cũng thấy công việc chất chồng. Con không thể bỏ những thứ ấy để đến bên Cha, tâm sự cùng Cha… Vâng, con người hôm nay sống quá thực dụng để rồi lãng quên Thiên Chúa tình yêu. Người ta đi tìm những cái phồn hoa đô hội hơn là “mất thời giờ” cả tiếng bên Chúa. Ngồi như vậy không làm việc thì nào được ích gì? Chỉ có công việc, công việc và công việc là chiếm trọn thời gian của ta. Tôi vẫn nhớ một câu nói rất hay rằng: nếu muốn biết bạn yêu mến ai, hãy xem thì giờ trong một ngày bạn giành cho ai nhiều nhất! Đúng thế, chỉ khi ta yêu họ thật lòng, ta mới “can đảm” giành nhiều thời gian cho họ. Ngồi bên người yêu hàng tiếng mà cứ ngỡ mấy phút. Còn ngồi bên Thiên Chúa thì sao? Mấy phút thôi mà sao cảm thấy dài ghê vậy? Có lẽ con cần kiểm điểm bản thân và quyết tâm đến bên Chúa nhiều hơn.

          Chúa ơi! Con là đứa con hoang đàng, đã bỏ Chúa mà chạy theo đam mê trần thế, đã từ chối vòng tay yêu thương của Cha mà sa vào bóng đêm của tội lỗi, đã ép buộc Cha cho con tự do tuyệt đối để kiếm tìm thú vui riêng. Con xin lỗi, xin lỗi Cha nhiều! Không ít lần, con ra đi rồi trở về, ra đi rồi trở về lại… Nhưng Cha vẫn đứng đó, mỉm cười nhân hậu, đầy âu yếm. Vì Cha biết rằng, xa Cha, con không thể có hạnh phúc.

Cha yêu ơi! Con sẽ trở về cùng Cha, sống trong vòng tay yêu thương, bao bọc của Cha, mãi không rời xa nữa. Con sẽ cố gắng không tạo nên những “khoảng lặng” trong trái tim bao dung của Cha nữa. Xin Cha là điểm tự đỡ nâng con trên mọi bước đường của cuộc sống!

ĐÀ LAM

* Bài viết phản ánh quan điểm và văn phong riêng của tác giả. Bài viết do tác giả gửi trực tiếp cho truyền thông Dòng Tên Việt Nam.

Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *