Người tôi yêu …

415_zps2687e455Cuộc đời này sẽ trở nên u buồn biết mấy khi vắng bóng tình yêu. Phúc cho người nào ngay khi bước vào cánh cửa của cuộc đời đã tìm thấy cho mình một nửa còn thiếu vắng, để cùng song hành với mình trong suốt quảng đường dài dương thế lắm gập ghềnh chông gai. Tình yêu không phải là một ý niệm trừu tượng người ta tự suy diễn ra nhưng được người ta cảm nhận thấy bằng cả ý thức và con tim mình. Nó là cái lấp đầy cho nỗi cô đơn của ta, là cái giúp xua tan đi những “nỗi buồn không tên” của ta, và được thể hiện cụ thể nơi một con người nào đó. Ta gọi đấy là “một nửa” vì ta tự nhận thấy những gì mình đang có không thật sự đầy đủ và làm cho mình thoả mãn hoàn toàn. “Một nửa” kia là phần thiếu đi của mình, là cái mà Tạo Hoá dựng nên cho mình, nhưng lại đặt để ở một nơi xa nào đấy khiến mình phải vất vả kiếm tìm. Và khi đã tìm được “một nửa” ấy rồi, ta như thể tìm được kho tàng, con người ta trở nên đầy đủ và hạnh phúc được nảy sinh. “Một nửa ấy” chính là người tôi yêu, người tôi muốn sở hữu cho riêng mình và cũng là người mà tôi muốn trao tặng tất cả những gì mình có.

Người tôi yêu là người có thể mang đến cho tôi niềm hạnh phúc lớn nhất, nhưng cũng là người duy nhất khiến tôi rơi vào nỗi đau sâu thẳm nhất. Càng yêu thì càng đau. Yêu càng đậm thì vết thương càng lớn. Yêu một người cũng hệt như chơi một trò chơi định mệnh. Khi tôi yêu, tôi chỉ biết làm theo những gì con tim mình mách bảo thôi, nhưng tôi lại không có quyền bắt người kia cũng phải yêu tôi bằng một tình yêu như thế. Tôi xem người đó là “một nửa” của tôi, nhưng tôi lại không có khả năng biến mình thành “một nửa” trong mắt người ấy. Khi yêu, tôi trao cho người đó một con tim, và tôi gửi gắm trong đó một niềm hy vọng rất lớn: tôi hy vọng người đó sẽ đón nhận trái tim đang say nồng của tôi. Nhưng niềm hy vọng ấy của tôi có được thành toàn hay không lại là một câu chuyện khác. Tôi yêu nhưng tôi không chắc là liệu mình có được yêu hay không. Giả như tôi may mắn, thế gian này đối với tôi đã hoá nên Thiên Đàng. Còn nếu tình yêu tôi trao đi không được đón nhận, tôi như mất đi tất cả. Hình bóng người tôi yêu bỗng trở thành nỗi ám ảnh khiến lòng tôi nhức buốt không thôi. Người tôi yêu có đôi khi chưa chắc là người yêu tôi!

Người tôi yêu là người xuất hiện trong đời tôi không phải do tôi chọn lựa, nhưng đích thật là một món quà của Tạo Hoá. Tình yêu vốn là cái không nằm trong phạm trù của trí khôn hay của khoa học. Tôi không thể dùng công thức hay máy móc để tìm người tôi yêu. Bố mẹ có thể sắp xếp để tôi kết hôn với người này người kia, nhưng bố mẹ không thể khiến tôi yêu người ấy. Tôi có thể chọn người này người kia làm người yêu, nhưng không phải cứ cặp kè bên nhau, đi xem phim, ăn uống, hẹn hò với nhau là yêu nhau. Nhưng có khi chỉ cần một sự tình cờ chạm mặt nhau của đôi mắt nơi một chốn công cộng nào đó cũng đủ để làm phát sinh tình yêu rồi. Tình yêu là cái gì đó nằm ngoài sự tính toán của con người. Tự bản thân nó là một món quà mà Tạo Hoá muốn ta phải nhận. Bởi thế, tình yêu là định mệnh, là duyên nợ, là cái gắn liền ở mức độ hiện sinh của con người, chứ không phải là một kiểu ghép nối dựa trên những tiêu chuẩn bề ngoài. Người ta chỉ có thể xây dựng tình yêu khi giữa hai bên đã đó tình yêu nảy sinh. Đó là lúc mà người tôi yêu cũng là người yêu tôi bằng cả tấm chân tình.

Người tôi yêu là người có khả năng làm xáo trộn tất cả mọi sự trong cuộc đời tôi. Người ấy nắm giữ mọi cảm xúc trong tôi. Người ấy có thể khiến tôi buồn, làm tôi vui, giúp tôi cười hay bắt tôi phải nhỏ lệ. Bởi khi yêu, tôi không còn là tôi nữa, tôi không còn làm chủ được mình nữa. Mọi niềm vui nỗi buồn của tôi đều lệ thuộc hoàn toàn vào người ấy. Tôi gọi người ấy là “một nửa” nhưng thật sự người ấy là tất cả của tôi, là trọn vẹn của tôi. Mọi sự tôi có, giờ không còn là của tôi. Thậm chí, vì tình yêu, tôi có thể và sẵn lòng bỏ đi hết mọi sự, để chỉ có được người đó trong cuộc đời mà thôi. Sự sống của tôi cũng chẳng còn thuộc về tôi. Tôi nguyện hy sinh chính mình để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người ấy. Tôi sống trong sự sống của người ấy và người ấy hiện diện trong sự sống của tôi. Tôi chẳng hiểu vì sao lại như thế, sao tình yêu lại có một sức mạnh phi thường đến như vậy. Tôi chỉ biết rằng dường như đó là một mệnh lệnh mà Tạo Hoá đã thiết định giữa thế gian này. Thật diệu kỳ!

Cuộc đời tôi sẽ được mở sang trang mới từ khi có người tôi yêu xuất hiện trước mắt. Tình yêu đến hệt như ánh nắng mai bừng dậy, đánh thức tôi sau một đêm dài ngủ say. Thật bất ngờ và lãng mạn! Tôi vừa thấy mình mất đi một “cái xương sườn” nhưng tôi lại tìm thấy cả một sự hoàn mỹ hiện hữu trước mắt. Đây là người mà tôi cho rằng “xương bởi xương, thịt bởi thịt” của tôi, là người mà tôi phải lìa bỏ cả cha mẹ để gắn kết suốt cả cuộc đời. Người ấy có thể sẽ mang đến cho tôi nhiều thiệt thòi và mất mát nhưng cũng là người mà tôi không thể thiếu trong cuộc đời này. Tôi thấy mình giống như lệ thuộc vào người ấy, một sự lệ thuộc không biến tôi trở nên nhỏ bé và chết đi, nhưng làm cho tôi được đong đầy hạnh phúc và lớn lên trong sự viên mãn. Người tôi yêu là vị thiên thần của cuộc đời tôi, là người nắm tay tôi, cùng tôi đi đến bến bờ hạnh phúc.

 

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *