Trang chủ / Mục Khác / Bạn Đọc Viết / Biến đổi ngoạn mục cuộc đời con và những người bạn của con.

Biến đổi ngoạn mục cuộc đời con và những người bạn của con.

Woman-with-raised-hand

Nếu nói về cuộc đời, có lẽ con không phải là tuýp người về từng trải hay gặp nhiều sóng gió gian truân của cuộc đời. Nhưng những dòng chảy của cuộc đời nó sẽ chẳng bao giờ êm ả và nhẹ nhàng cả. Bởi thế, khi bước ra đời để học cách sống, học cách làm người, va khi gặp một biến cố, lớn nhỏ, chắc con khó thể vượt qua. Vì trước giờ vẫn sống theo lối suy nghĩ ” cuộc đời thật tươi đẹp như một màu trời xanh yên bình”… Nhưng dần dần mọi thứ dần đánh mất trong suy nghĩ và những tính cách dần có sẵn.

Con hoà mình vào dòng đời, rồi bon chen, rồi vất vả chạy theo mọi thứ theo lối suy nghĩ của người đời… Rồi mọi thứ làm bản thân muốn quỵ ngã. Với một kẻ mới chập chững bước đi, một kẻ từng được bao bọc từ mọi cái, một kẻ luôn tâm niệm phải sống sao để không hối tiếc về ngày mai. Và nhiều lúc nhìn nhận lại tự đánh mất bản thân mình lúc nào không hay….

Và rồi, như một bàn tay huyền diệu nào đó, nhẹ nhàng,ấm áp đủ sức sống đến như muốn đẩy đưa con đến một nơi mà bản thân nghĩ, con không hề muốn tiếp tục mọi thứ ngán ngẫm từng ngày đang diễn ra ở hiện tại. Rồi Người không để con phải bận tâm nhiều, Người đưa con đi, đưa đến nơi mà con đã từng đi cách đó không lâu, là đi Cầu nguyện, Ăn, và Ngủ. Trong chính cái suy nghĩ lúc đó, con không thiết gì nữa, và đi với lòng trống không, và hơi buồn bã. Rồi lúc đó xe cứ chạy… Lòng chả thấy gì ngoài hàng tiếng ngồi trên xe và an phận mọi thứ cho Chúa. Xe vừa đáp tới Toà Giám Mục kontum, mọi thứ cảnh quan thật tuyệt vời. Những công trình kiến trúc, và yêu thích nhất ngôi nhà tạm, Nơi Chúa hằng ở đó.

Sao thấy thích quá vậy. Giống như bệnh nghề nghiệp liền chụp chụp, nháy nháy. Và mọi thứ suy nghĩ ban đầu dần vơi dần, vơi dần đi…Tiếp tục những ngày bắt đầu lặng thing, giữ tâm hồn bình lặng để nghe được tiếng lòng của mình và nghe được tiếng Chúa muốn nhắn nhủ trong con. Chính những mệt mỏi quá đôi lúc làm con người tập trung cao độ hơn trong việc giữ thing lặng. Sau đó, được thầy chỉ qua cách cầu nguyện cùng bài tin mừng, (Mát-thêu 11,28-30): ” Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng…” Nước mắt con trào dâng. Quả thật, Trong mọi sự chính Ngài đã luôn hiểu bản thân con cần gì, thiếu gì, và nên làm những gì… Rồi tiếp theo các bài về những người tội lỗi… ((Gioan 8,2-11) Luca 19,1-10)) Nước mắt con cứ chảy, con thấy sao trước tới nay con không hề nhận ra rằng: Chính Chúa luôn đồng hành với con trong mọi giây phút của cuộc đời, chứ không phải một mình con, mà con lại thấy đơn độc vô cùng khi mọi thứ dường như quay lưng lại với con. Con người, tiền bạc, danh vong có thể phản lại mình trong bất kì lúc nào, nhưng Thiên Chúa lại không như thế…

Và rồi niềm tin ấy và sự phó thác đó luôn giúp con phải sống tốt và đừng để bản thân phải “quay lưng” lại với Người. Sự nhận thức được một vài biến cố trong quá khứ và rồi nhận thấy , thì ra mọi sự sắp xếp từ những ngày đầu đời cho đến bây giờ đó cả là một Hồng Ân. Những bước chân đầu đời có thể là cạm bẫy, và một vài phút không tỉnh táo là sẽ rơi vào hố sâu của bi kịch, và thầm Cám ơn Người đã đẩy con sang nhiều ngã rẽ khác nhau và mỗi dòng chảy trong cuộc sống tiếp theo sẽ là bước ngoặt của quá khứ dành chút thời gian để bình tâm và lắng nghe, và hiểu rõ bản thân cần gì hơn.

Và sau hết tất thảy những 5 ngày trọn hảo đó, lòng ước ao sao nhanh quá vậy, muốn chậm lại chút nữa đi, nhanh quá đi… Trong khoảnh khắc đó không chỉ gặp được Chúa là tình yêu của con. Mà còn gặp được những người anh, người chị, người em thật thánh thiện. Cùng là con một cha, nên thấy thật sao mà thân thiện đến lạ lùng, vì chưa từng được nói 1 câu nào. Có những người sau khi kết thúc mới tâm sự với con rằng: ” trước đây đi lễ nhà thờ, học giáo lý là một điều gì đó xa xôi, sự khô khan , muội lạnh nhưng sau khoá Linh Thao này mọi thứ đã trở nên tốt đẹp và lễ nhà thờ sẽ cố gắng đi nhiều hơn, để đền đáp ơn Chúa và thấy có lỗi với Chúa vì những lỗi phạm trước kia…”

Và sau khi về lại tiếp tục hành trình,mọi thứ có thể như trước đây, nhưng lòng và trí đã khác nên mọi thứ đến và đi bây giờ không còn quan trọng nữa, vì tâm hồn đã được “Bình” trong bình lắng, bình an, bình yên trong Chúa. Và bây giờ nhìn đau cũng thấy là niềm vui, niềm hạnh phúc và mọi thứ thật đẹp. Chỉ có Ngài luôn làm cho con có niềm tin vững mạnh…

Hoàng Long

(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *