Trang chủ / Phục Vụ Đức Tin / Thân phận Mẹ Thiên Chúa

Thân phận Mẹ Thiên Chúa

Kính chào Mẹ Thiên Chúa, 

Mùa đông năm ấy, nơi chuồng súc vật hôi tanh, giữa tiết trời lạnh lẽo, Con Thiên Chúa được Mẹ sinh vào kiếp người. Mẹ ẵm Hài Nhi trên tay mà lòng chứa chan hạnh phúc.  Là một tỳ nữ của Chúa, Mẹ xin vâng thánh ý Chúa; là thân mẫu của Hài nhi Giêsu, Mẹ được diện kiến dung nhan của Chúa mình, niềm hạnh phúc của một người mẹ bên cạnh đứa con mình vừa mới sinh ra. Mẹ là thụ tạo  đầu tiên được giáp mặt Đấng Tạo Hóa. Cái cảm giác được làm mẹ của Chúa mới nhiệm mầu và thâm thúy xiết bao!

Thế nhưng, niềm vui chưa được bao lâu thì sóng gió cuộc đời ập đến. Vì sự ganh ghét của con người, cả gia đình Mẹ cũng không được hưởng một giấc ngủ ngon. Ngay giữa đêm khuya giá lạnh, Mẹ và thánh Giuse phải bồng Hài nhi trốn sang Aicập, sống tha hương như những người đi tị nạn. Lời mời gọi mà Chúa dành cho Mẹ dạo trước, tuy có nói đến sự vinh quang nhưng chắc Mẹ cũng cảm nghiệm được đó là loại vinh quang gì rồi: một vinh quang của thập giá. Từ khi Con của Mẹ thi hành sứ vụ công khai, ra đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng cho đến khi chết trên thánh giá, Mẹ đã đón nhận biết bao những nỗi buồn khó diễn tả. Nhưng trong mọi nghịch cảnh, Mẹ luôn một lòng trung thành và yêu mến Thiên Chúa. Qua những tôi luyện ấy, Mẹ đã kết hiệp trọn vẹn với Con của mình, Mẹ trở thành mẫu gương đức tin cho chúng con và Mẹ cũng trở thành mẹ của mọi tín hữu. Giáo Hội không ngừng ca mừng Thiên Chúa vì đã ban cho thế trần người Mẹ tuyệt vời.

Còn nhớ ngày sứ thần truyền tin, Mẹ đã thưa tiếng “xin vâng” để trở thành Mẹ Thiên Chúa. Sứ thần nói với Mẹ rằng: “Này đây Bà sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai…” Mẹ ngỡ ngàng với sứ điệp này, Mẹ không hiểu vì sao chuyện ấy có thể xảy ra được. Làm mẹ Thiên Chúa quả là vượt sức đối với mọi loài thọ tạo như Mẹ. Lúc ấy, hẳn là Mẹ có thể chối từ!? Thay vì hỏi “tại sao” Mẹ lại hỏi sứ thần “chuyện ấy sẽ xảy ra cách nào”. Đó là cách Mẹ đón nhận Tin mừng với lòng tin yêu vâng phúc. Mẹ đã xin vâng để chương trình cứu độ mà Thiên Chúa đã khởi sự từ xưa được đi đến thành toàn. Mẹ xin vâng vì Mẹ hiểu rằng Thiên Chúa sẽ làm nơi Mẹ những điều kỳ diệu. Để từ đây, tình mẫu tử giữa Mẹ và Giêsu là nhịp cầu nối kết đất trời, nối con người với Thiên Chúa, vì đó là mối tình keo sơn không thể chia lìa của một thụ tạo với một Thiên Chúa, của một vật hèn với một Thần Linh, giữa loài hữu hạn với Đấng Vô Hạn siêu vượt muôn trùng. Càng nghĩ về huyện nhiệm này, con càng cảm thấy vai trò của Mẹ thật to lớn, thấy vinh phúc mà Chúa ban cho Mẹ thật cao cả khôn lường.

Là thân phận nữ tỳ của Chúa, Mẹ chấp nhận thánh ý để cùng với Con của Mẹ lao tác trong chương trình cứu độ. Chiêm ngắm hành trình Mẹ theo chân Thầy Giêsu, Con Mẹ, ai ai cũng nhận ra tình yêu và lòng tín thác tuyệt đối mà Mẹ dành cho Thiên Chúa. Đúng như lời hát du dương của Mẹ: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, Thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi!” Không vui mừng hớn hở sao được bởi Mẹ thật diễm phúc vì hoa trái trong lòng Mẹ là Đấng cứu độ trần gian. Cả cuộc đời, Mẹ luôn ngân nga tiếng hát ấy với niềm vui thiêng liêng và lòng xác tín thẳm sâu!

Trên dương thế, Mẹ chẳng xa rời Đức Giêsu. Mẹ và Thầy Giêsu như hình với bóng. Lúc nào Mẹ cũng quảng đại cộng tác trong công cuộc cứu độ của Thiên Chúa. Có thể nói Mẹ là đóa hoa hướng dương luôn hướng về ánh Mặt Trời. Đóa hoa ấy luôn đầy tràn ân phúc vì Đức Chúa ở cùng Mẹ. Nhờ đó, Thiên Chúa ban cho Mẹ vô nhiễm khi hoài thai, đồng trinh vẹn sạch khi làm mẹ và ơn thăng thiên cả xác lẫn hồn. Mẹ cũng được gìn giữ khỏi bị hư nát trong mồ giống như Con của Mẹ. Chúng con hãnh diện lắm, mừng vui lắm khi thân phận của Mẹ luôn được Chúa chúc lành! Giờ đây Mẹ biết không, chúng con sung sướng chạy đến với Mẹ để nhờ Mẹ chuyển cầu cho chúng con trước nhan thánh Chúa.

 Mẹ ơi, phía sau bất cứ người con nào cũng luôn có hình bóng của người mẹ. Đức Giêsu đã được Mẹ dưỡng nuôi ân cần cho tới ngày Người trao Mẹ cho thánh Gioan trên đỉnh đồi Canvê. Cả cuộc đời, Mẹ là bóng mát dịu hiền cho Giêsu chạy đến hàn huyên tâm sự. Hơn nữa, theo lời hứa cứu độ, Con Thiên Chúa xuống thế làm người để chung chia cuộc sống con người và đưa nhân loại thoát cảnh trầm luân muôn kiếp. Vì lẽ đó, Thiên Chúa cần một cung lòng xứng hợp cho Con Ngài ngự vào. Người ta nhận ra bàn tay chăm sóc của Mẹ khi thấy “Đức Giêsu càng lớn càng thêm khôn ngoan và nhân đức, đẹp lòng Thiên Chúa và mọi người.

Hôm nay, Mẹ vẫn là “bóng mát che đầu” để đoàn con về nghỉ ngơi, bồi dưỡng. Bởi qua Mẹ, con thấy mình dễ tỏ bày tâm tình với Thiên Chúa hơn. Cùng  với Mẹ, con có thể tán dương Thiên Chúa và đón nhận sức mạnh thần linh để bước theo Giêsu từng ngày.

Chiêm ngắm hành trình Mẹ bước theo Giêsu, con như được thêm sức, được trợ giúp để yêu mến thập giá đời mình. Mẹ đã không rời Giêsu, Giêsu với Mẹ như hình với bóng. Khi Con Mẹ chịu đau khổ Mẹ cũng muốn chia sẻ khổ đau với Giêsu. Có mẫu gương và có sự nâng đỡ của Mẹ, con bớt kêu trách sức nặng thập giá cuộc đời mình hơn. Khi bắt chước Mẹ tập thưa xin vâng, con được Thiên Chúa cho nghỉ ngơi bồi dưỡng, để được hưởng phúc đời đời, vì Ngài đã hứa: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai vất vả mang gánh nặng nề, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng“.

Mẹ ơi, xin hãy giúp con từ bỏ tội lỗi, xa tránh thói hư tật xấu và giữ một lòng chung thủy với Đấng Tối Cao. Xin Mẹ vực dậy những tâm hồn xa cách Chúa, những con người đoạn tuyệt với anh em. Xin dâng lên Mẹ Thiên Chúa ước nguyện: chúng con được thuộc trọn và hết lòng yêu mến Chúa, ân cần với tha nhân và dám đón nhận thánh giá đời mình. Xin Mẹ tiếp tục cầu bầu với Con Chí Ái của Mẹ cho chúng con đang còn lữ hành dưới thế, biết nhờ Mẹ mà chạy đến gần Chúa Giêsu.

Chúc mừng sinh nhật con của Mẹ và là Chúa của con!

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *