Trang chủ / +Mục Khác / Bạn Đọc Viết / Làm sao để từ bỏ…?

Làm sao để từ bỏ…?

Từ bỏ một điều gì đó mà ta ham thích chẳng dễ chút nào! Từ bỏ cái mà ta có được sau những tháng ngày chật vật tạo nên, thì lại càng không thể! Từ bỏ một thói quen đã ăn sâu trong lòng, thì dường như nằm ngoài tâm trí! Từ bỏ chính con người của ta, thì tưởng chừng như quá xa vời! Chúa có đòi hỏi quá cao để ta được trở nên môn đệ của Ngài không? Chúa có biết những mưu cầu cần thiết cho cuộc sống trần gian của ta không? Tại sao Ngài muốn ta phải từ bỏ tận căn?

Sở thích của con người ngày nay được xem như một giá trị để đánh giá chính đối tượng ấy. Có người rất thích sưu tầm thời trang, như một cách thể hiện đẳng cấp của mình; cũng có người suốt ngày chỉ mày mò, săn lùng những sản phẩm công nghệ cao, và chạy theo xu hướng phát triển mạnh mẽ của xã hội. Người thì đam mê thể thao với những dụng cụ tân tiến nhất, nhằm chứng tỏ những thế mạnh của bản thân; kẻ thì dốc hết tâm trí cho việc đầu tư tài chính trên nhiều lãnh vực để đạt được mục tiêu làm giàu. Tất cả những sở thích ấy tạo nên sự phong phú trong đời sống cộng đồng. và chẳng có lý do gì khiến ta phải dừng lại những sở thích ấy. Vậy mà đôi khi Chúa lại muốn! Quả là một sự đòi hỏi rất khắt khe dành cho những ai thật sự muốn được trở nên môn đệ của Ngài!

Một thói quen tốt lành làm cho ta được nhìn nhận như một người tốt lành. Một hành động cao thượng làm cho ta được kể là người cao thượng. Thế nên, ta thường có thói quen tốt lành hay hành động cao thượng để chứng tỏ: ta là như thế! Từ bỏ một thói quen tốt lành đồng nghĩa với việc từ bỏ một sự nhìn nhận, và từ bỏ một hành động cao thượng chẳng khác gì từ bỏ một sự vinh danh cá nhân mình. Có bất ổn không khi phải từ bỏ những gì tốt đẹp nhất mà ta xây dựng để làm nên chính con người của mình?

Người môn đệ mà Thiên Chúa mong muốn không phải là người phải sống xa vời với những thực tại xã hội. Thật hay biết bao khi sự phát triển của xã hội có sự đóng góp to lớn của những người môn đệ chân chính! Những đóng góp ấy đã làm cho xã hội đẹp hơn và tốt hơn; cái đẹp được thể hiện nơi cộng đồng chính là những thành quả lao động mà con người đã cố công, để có được những vật chất thể hiện ra bên ngoài; và cái tốt được khẳng định trong đời sống nơi những nhu cầu chính đáng được thỏa mãn và trợ giúp cho nhau. Thế nên, chẳng có gì là xấu khi ta cố công làm việc và theo đuổi sở thích của bản thân! Vậy mà, đôi lúc Chúa muốn ta phải dừng lại. Ngài có lý do và lý do đó thật là chính đáng! Nghiêng mình trước những bộ cánh đẹp đẽ bên ngoài, hay trầm trồ khen ngợi trước những sản phẩm hiện đại; đắc thắng với những thành tích thể thao đạt được, hoặc tự mãn với khả năng làm giàu của bản thân… tất cả đều là những giá trị hư vô, bởi nó chẳng tô điểm gì thêm cho tâm hồn mình. Cái đẹp của tâm hồn không thể nào được trang hoàng bằng những thứ ấy; trái lại, chính những thứ ấy đôi lúc lại làm cho tâm hồn xấu đi. Liệu ta có tránh được sự ganh tỵ khi thấy người khác lụa là gấm vóc hơn mình không? Có thoát được những khoản thời gian dài vô tận chìm đắm trong công nghệ, để ngày càng xa Chúa không? Liệu ta có dừng lại được sự cố gắng chứng tỏ khả năng của bản thân trong mọi lãnh vực thể thao không? Sở thích làm giàu có biến ta trở thành nô lệ của tiền bạc và danh vọng không? … Sở thích sẽ nuôi sở thích và sở thích càng lớn thì việc xa Chúa là điều càng dễ dàng xảy ra!

Người môn đệ mà Thiên Chúa mong muốn cũng không phải là người phải sống khép kín, không dám thể hiện những nghĩa cử cao đẹp của mình. Một việc tốt lành nào đó ta làm ắt hẳn Ngài sẽ rất vui! Tuy nhiên, có những việc tốt lành trở nên như một thói quen thường ngày, ta thực hiện chúng như một điều kiện không thể dứt bỏ; vì nếu dứt bỏ thì bị cái cảm giác “không phải là ta” đè nặng tâm trí. Vô tình, ta xây dựng cho mình một hình ảnh thật tốt đẹp trong mắt mọi người, và không bao giờ ta muốn làm phai mờ hình ảnh ấy. Một ngày nào đó, Chúa cất tiếng mời ta hãy từ bỏ con người cũ của mình, ôi sao mà khó quá! Ta đã xây cho nó một lâu đài quá kiên cố đến độ muốn dứt bỏ phải trải qua biết bao công đoạn. Khởi đi từ sự nhìn lại xem ta xây lâu đài đó vì lý do gì, có làm cho Chúa được tỏ hiện nơi mọi người không? Khi phát hiện ra ta chỉ làm nổi bật chính mình, thì ta có dám can đảm để phá bỏ nó đi hay không? Công đoạn khó nhất có lẽ là sự bất chấp những hiểu lầm của người khác về việc thay đổi chính ta, để được trở nên như Chúa mong muốn. Người khác thấy ta không còn thói quen đó hằng ngày nữa, nhưng một khi ta đã thực hiện việc ấy thì nó không còn là thói quen nữa, nhưng là một sự ao ước thôi thúc từ bên trong tâm hồn ta muốn dành cho Chúa.

Từ bỏ thật là khó! Nhưng khi đã từ bỏ rồi, ta mới thấy hạnh phúc làm sao! Hạnh phúc vì ta nhận ra tâm hồn mình đã thật sự được tự do, hạnh phúc vì trở thành môn đệ đích thực của Chúa cách tự do và nhất là để cho Chúa được tự do dùng ta như khí cụ hữu dụng trong tay Ngài.

Lạy Chúa! Xin cho con được quyết tâm từ bỏ những điều Chúa không ưa thích, để con được tự do làm những điều Chúa yêu thích. Xin cho con được trở nên môn đệ của Ngài không phải vì những chứng thực của người đời, nhưng vì được Chúa gọi con là “bạn hữu của Thầy”!

Therese Trần Thị Kim Thoa

(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

Bình luận