Trang chủ / +Mục Khác / Khó khăn nào cản bước chân con?

Khó khăn nào cản bước chân con?

Một nửa chặng đường Mùa Chay, một nửa con đường thập giá, một nửa cõi lòng biến đổi, một nửa tình yêu cho Ngài… Ôi, sao chỉ mới có “một nửa”, con đã muốn dừng chân! Chúa ơi! Một nửa thời gian trong hoang địa của Ngài sẽ không đủ để cho con cảm được hết cái đói mà Ngài phải chịu đựng, và sức mạnh vượt thắng cảm dỗ mà Ngài đã dạy cho con. Một nửa con đường lên đồi Golgotha không thể cho con thấy hết khổ đau của Ngài và càng không thể giúp con hiểu được tình yêu sâu thẳm của Ngài… Thế mà, con lại sẵn sàng dừng lại khi cõi lòng chưa kịp biến đổi và tình yêu chưa kịp trao ban. Chúa ơi! Con muốn đi tiếp với Ngài, nhưng sao nhiều khó khăn quá!

Chẳng khác gì các tông đồ ngày xưa, lúc cuộc sống của con tươi sáng huy hoàng như khung cảnh rực rỡ của thời khắc Ngài biến hình trên núi, con mới thấy đức tin của mình mạnh mẽ làm sao! Con sẵn sàng trong mọi sự để bước theo Ngài, bất chấp mọi gian nguy. Dường như cái sẵn sàng ấy chỉ mạnh mẽ trên môi miệng con, còn trái tim con thì xuôi theo chiều gió. Khó khăn ư? Con phải tìm hết cách để đừng gặp phải khó khăn nữa, kể cả việc biến khó khăn nên sự sung sướng an nhàn. Đau khổ ư? Con luôn đòi hỏi Chúa phải cho con được thoát cái đau khổ ấy, mà đôi khi chẳng nhận ra ý nghĩa đích thực của nó. Không lối thoát ư? Bằng mọi cách, con tìm cho được một lối đi nhẹ nhàng thênh thang, mà chẳng cần sự hiện diện của Ngài hay chung bước với tha nhân. Con đã rất hăng hái khi lên núi với Ngài; nhưng khi xuống núi, con thích tìm cho mình một ngã rẻ khác, dễ đi hơn, thuận lợi hơn, nhiều thú vui hơn và không bị gò bó trong những khuôn khổ của người môn đệ Ngài. Chúa ơi! Con cứ nửa vời như thế đó!

Đã bao nhiêu lần con nhìn lại mình, vẫn còn đó sự giằng co của tâm hồn! Những giờ phút bên Chúa, con như ngụp lặn trong hạnh phúc khi nhận ra tình Ngài yêu con quá đỗi tuyệt vời, con chẳng mong ước gì hơn được làm tất cả cho Ngài, sẵn sàng đánh đổi mọi sự vì Ngài, và cùng sống chết với Ngài. Thế nhưng, những khoản thời gian phải đối diện với cuộc sống thực tại, con mới thấy mình thật yếu đuối! Con chẳng thể làm gì cho Ngài vì con phải vật lộn với việc mưu sinh, lắm khi phải dùng đến kế sách khôn ngoan người đời; làm sao con có thể đánh đổi tất cả những gì con đang có để làm chứng cho Ngài được: một địa vị mà con phải mất một thời gian dài để gầy dựng nó, một sự nghiệp với bao mồ hôi và nước mắt, một gia sản phải tích góp bằng mọi cố gắng… Cuộc sống của con là một sự giằng co không ngừng! Con muốn yêu Chúa hết lòng mà con chẳng thể buông được những giá trị trần gian. Vẫn là một sự “nửa vời” phải không Chúa?

Con không thể chịu đựng được khi biết mình chỉ yêu Chúa có một nửa, còn một nửa thì dành cho biết bao thứ khác. Mặc dù không chịu đựng được, nhưng con vẫn chưa can đảm để giũ bỏ những thứ còn lại mà dành trọn tâm tình cho Chúa. Trong con là một nỗi lo sợ: Nếu một ngày nào đó, con mất tất cả, con sẽ ra sao? Chúa vẫn luôn có câu trả lời cho con về sự đảm bảo của Ngài, nhưng con vẫn cứ sợ! Chúa ơi! Con vẫn chưa tin Ngài đủ, chưa phó thác đủ để Ngài dẫn con đi. Con chẳng thấy khó khăn khi đi với Ngài trong suốt hành trình rao giảng, chứng kiến biết bao phép lạ vĩ đại, được mọi người reo hò tung hô; nhưng con lại quá khó khăn khi bước theo Ngài trên con đường thập giá, vì ở nơi đó, con sẽ bị người ta xem là học trò của Người Điên Vì Tình Yêu, là môn đệ của Người Mất Trí Vì Vâng Phục, là bạn hữu của Người Tự Hủy Ra Không… Nếu Ngài đã yêu con đến thế, tại sao con phải lo sợ? Nếu Ngài đã vâng phục Chúa Cha đến thế, tại sao con không thể bắt chước Ngài? Nếu Ngài đã tự hạ mình đến thế, tại sao con còn do dự, chùn bước?

Chúa ơi! Con không hề muốn mình sống nửa vời, nhưng lại không thoát được lưới dây của lối sống nửa vời ấy. Cám ơn Ngài đã cho con kịp nhìn lại, để bắt đầu bước tiếp một nửa còn lại trong tâm tình của Ngài. Xin Ngài đừng để những cơn cám dỗ về nhu cầu vật chất hằng ngày khiến con chẳng thể đi trọn mùa chay, hay những khổ đau làm con quỵ ngã chẳng thể gượng dậy trên con đường thập giá. Con ao ước cõi lòng con được hòa quyện trong Ngài, để con được biến đổi tinh tuyền; nhờ đó, tình yêu con dâng hiến cho Ngài được trọn vẹn xinh đẹp như thuở ban đầu nó đã được dựng nên như thế!

Therese Trần Thị Kim Thoa  

(Bài viết được tác giả gửi đến dongten.net)

Bình luận