Thánh INhã: QUID AGENDUM? Tự Thuật Của Khách Hành Hương Inigo (Kỳ XIV)

HÀNH HƯƠNG TRÍ THỨC

(Trang bị khí cụ cho việc tông đồ)

 71   4Mà vào thời gian tù đầy ở Salamanca, chính những ước muốn giúp đỡ các linh hồn luôn thôi thúc ông, và vì thế, ông được gợi hứng trước hết đi học, qui tụ một số người có cùng chí hướng và giữ những người mà ông đã có. 5Khi quyết định đi Paris, ông ta điều đình với những người bạn để họ ở lại chờ ông ta, còn ông ta ra đi xem xét để có thể tìm được phương tiện cho họ học hành không.

72   1Rất nhiều người có địa vị quan trọng ra công thuyết phục để ông ta không ra đi, nhưng họ không thể khuất phục được ông ta. 2Chưa đầy mười lăm hay hai mươi ngày sau khi rời khỏi nhà tù, ông đã một mình lên đường, mang theo một số cuốn sách và một con lừa con. 3Một lần sau khi đến Barcelona, tất cả mọi người quen biết ông đều khuyên nhủ ông ta không nên đi sang Pháp vì cuộc chiến tranh gay gắt đang xảy ra. 4Người ta kể cho ông ta nghe những chứng cớ cụ thể, cả đến việc nói cho ông ta biết rằng người ta đặt người Tây Ban Nha lên lò nướng, nhưng ông ta không hề cảm thấy một chút sợ hãi nào.

73   1Thế rồi ông ta lên đường đi bộ đến Paris một mình. 2Ông ta đến Paris vào khoảng tháng hai và, theo như ông ta nói với tôi, năm đó có lẽ là 1528 hay 1527.                                                        

Khi cha bị giam tù ở Alcala thì hoàng tử Tây Ban Nha sinh ra, và khởi từ đó mà người ta có thể tính toán tất cả, ngay cả những điều xảy ra trước đó.

3Ông ta đã ở trọ trong một căn nhà với một số người Tây Ban Nha. 4Và ông ta sẽ đi học các môn nhân văn ở Montaigu. 5Và việc học phải tiến hành như thế vì trước đây ông ta đã học quá vội vàng đến nỗi ông thấy mất căn bản quá nhiều. 6Ông ta học với các trẻ em, theo chương trình và phương pháp của Paris.

7Ngay khi đến Paris, đối chiếu với một thư tín dụng từ Barcelona, một thương gia đã cho ông 25 đồng bạc “Ecus”, mà ông ta giao phó cho một người Tây Ban Nha ở cùng nhà giữ hộ. 8Kẻ này đã tiêu xài hết sau đó một thới gian; và không có gì hoàn trả lại được. 9Như thế, suốt mùa chay, vị khách hành hương không con đồng xu nào cả, môt mặt vì chính ông phải tiêu xài và mặt khác bởi cả nguyên do vừa nói trên. 10Và ông ta buộc phải đi xin ăn, ngay cả việc phải rời khỏi nhà mình trọ.

74   1Ông ta được nhận vào nhà thương thánh Giacôbê, ở bên kia nhà thờ Các Thánh Anh Hài. 2Tại đó ông ta gặp phải một sự bất tiện rất lớn cho việc học, vì nhà thương ở cách xa học viện Montaigu và để cửa còn mở, ông ta phải trở về trước khi người ta đổ chuông Truyền Tin và chỉ được ra ngoài khi trời đã sáng tỏ; và vì thế ông ta không thể theo các khoá học cách trọn vẹn được. 3Một ngăn trở khác là ông phải đi xin ăn để sinh sống. 4Đã gần năm năm rồi, bệnh đau bao tử không còn hành hạ ông nữa; và ông cũng bắt đầu áp dụng triệt để hơn nữa những việc hãm mình đền tội và ăn chay. 5Sau một thời gian sống trong nhà thương và đi ăn xin, khi thấy mình không được tiến bộ nhiều trong việc học, ông ta bắt đầu tự hỏi xem phải làm gì. 6Bỗng thấy một số sinh viên vừa học vừa làm việc cho những phụ khảo trong các học viện mà vẫn có đủ thời gian học hành, nên ông ta đã quyết định đi tìm một người bảo trợ.

75   1Và ông ta tự phát ra một suy xét và một hoạch định này mà ở đó ông tìm được sự an ủi: ông tưởng tượng rằng thầy dạy sẽ là Đức Kitô và ông đặt tên cho sinh viên này là Phêrô, cho sinh viên khác là Gioan, và cứ như thế từng vị tông đồ cho từng người. 2“Và khi thầy giáo ra lệnh cho tôi, tôi sẽ nghĩ rằng Đức Kitô ra lệnh; và khi một người khác ra lệnh cho tôi, tôi sẽ nghĩ rằng Phêrô ra lệnh.” 3Ông ta đã khổ công để tìm một người bảo trợ; ông nhờ đến Castro tú tài  và nhờ đến một tu sĩ tu viện Cartusio vốn quen biết nhiều thầy giáo, đồng thời cũng nhờ đến nhiều người khác. 4Nhưng không một ai có thể tìm cho ông được một người bảo trợ.

76   1Sau cùng, vì ông ta không tìm được cách giải quyết, nên một ngày kia, một tu sĩ người Tây Ban Nha nói với ông rằng, tốt hơn hằng năm ông nên đi đến xứ Flandres, mất hai tháng hay có thể ít hơn mà đem về số tiền có thể học được cả năm. 2Sau khi đã cầu nguyện với Thiên Chúa, ông thấy cách này có vẻ tốt. 3Và liền đem lời khuyên này ra thực hành, mỗi năm ông ta đã đem về từ xứ Flandres số tiền tạm đủ sống trong một năm. 4Một lần kia, ông ta cũng còn đi đến nước Anh và nhận được nhiều của bố thí hơn là những năm trước.

77    1Trở về từ chuyến đi đầu tiên đến Flandres, ông ta bắt đầu dấn thân nhiệt tình hơn xưa kia vào việc trao đổi thiêng liêng. 2Và ông ta đã cho ba người làm Linh Thao gần như đồng thời với nhau, đó là cho Peralta, Caxtro tú tài học ở Sorbonne, và một người vùng Biscayen tên là Amador đang học ở học viện Thánh Barbara. 3Những người này có sự thay đổi một cách đáng kể; tức khắc họ phân phát cho người nghèo mọi sự họ có, kể cả sách vở,  bắt đầu đi xin của bố thí trong Paris và đi trú ngụ ở nhà thương Thánh Giacôbê nơi vị khách hành hương đã ở trước đó và cũng là nơi ông phải bỏ đi vì những lý do đã được nói ở trên. 4Điều đó gây nên xôn xao trong đại học, vì hai người nói trước lại là những sinh viên xuất sắc và rất nổi tiếng. 5Và ngay lập tức, những người Tây Ban Nha bắt đầu tấn công chống lại hai thầy giáo này, bằng cách đưa ra mọi lý lẽ quyết để thuyết phục họ trở về đại học nhưng đều vô ích. 6Một ngày kia đông đảo những sinh viên kéo nhau đến giữa ban ngày với hung khí trong tay và họ lôi hai người ấy ra khỏi nhà thương.

78    1Khi đưa hai người ấy về lại trường đại học rồi, tất cả mọi người đều thoả thuận với hai người ấy như sau: sau khi hai ngươi hoàn tất viêc học, họ có thể theo đuổi dự định của họ. 2Viên tú tài Castro sau này trở về Tây Ban Nha, rao giảng một thời gian ở Burgos và vào tu dòng Cartusiô ở Valencia. 3Peralta khởi hành đi bộ đến Giêrusalem với tư cách là khách hành hương. 4Nhưng anh ta bị một người thân thuộc bắt lại và tìm cách dẫn đến gặp đức Giáo Hoàng khi anh ta đến Ý rồi ngài ra lệnh cho anh ta trở về Tây Ban Nha. 5Những sự việc này không xảy ra ngay lúc đó, nhưng một vài năm sau này.

6Những lời đàm tiếu nổi lên ở Paris, nhất là giữa những người Tây Ban Nha, nhằm chống lại vị khách hành hương; và vị giáo sư De Gouvea, người cho rằng ông ta đã làm cho Amador, sinh viên trong học viện của ông thành kẻ điên khùng, nên đã quyết định và đã nói thẳng với vị khách hành hương rằng khi nào ông đặt chân vào học viện Thánh Barbara, vị ấy sẽ công khai đánh đòn ông ta, vì ông ta là kẻ dụ dỗ các sinh viên.

 

79    1Một người Tây Ban Nha, vốn cùng sống chung với ông ta lúc ban đầu và là người đã tiêu xài hết tiền của ông mà không hoàn trả lại cho ông, đã lên đường về Tây Ban Nha bằng cách đi ngang qua Rouen. 2Trong lúc dừng chân chờ tầu ở Rouen, anh ta bị ngã bệnh. 3Và đang khi bị bệnh như thế, anh ta đã viết thư báo tin cho vị khách hành hương biết . 4Và lòng ước ao đến với vị khách hành hương là phải đi thăm viếng anh

 ta và giúp đỡ anh ta. 5Ông ta cũng nghĩ rằng nhân cơ hội này ông ta có thể lôi kéo anh ấy từ bỏ thế gian và hiến thân hoàn toàn vào việc phụng sự Thiên Chúa.

6Để có thể đạt được kết quả này, ông dự định phải đi bộ hai mươi tám dặm từ Paris đến Rouen, bằng chân không, không ăn 


9
Hôm sau, ngay buổi sáng lúc ông phải lên đường, ông ta đã thức dậy sớm; và ngay khi ông bắt đầu mặc quần áo, bỗng xảy ra cho ông một nỗi kinh hãi  khủng khiếp đến nỗi dường như ông ta không thể mặc quần áo được. Bất chấp sự kinh hãi này, ông đi ra khỏi nhà và khỏi thành phố trước khi trời sáng tỏ. 10Tuy nhiên nỗi sợ hãi cứ keo dài luôn mãi và đeo bám ông  mãi cho đến tận Argenteuil, vốn là một thị trấn nhỏ cách Paris ba dặm hướng về phía Rouen và là nơi mà người ta đồn rằng có áo choàng của Chúa chúng ta. 11Trong khi băng qua thị trấn này, sự thử thách thiêng liêng vẫn như thế; nhưng đến lúc ông ta leo lên một đồi cao, sự việc ấy bắt đầu qua đi và một sự an ủi và một sức mạnh thiêng liêng mãnh liệt xảy đến cho ông, cùng với niềm vui sướng lớn lao đến nỗi ông bắt đầu hò reo ở giữa những cánh đồng, và nói với Thiên Chúa, v.v… 12Và vào buổi tối hôm đó, ông trọ nhờ trong một nhà thương, với một người nghèo đi ăn xin, sau khi đã cuốc bộ mười bốn dặm trong một ngày. 13Hôm sau, ông ta đi đến trọ trong một  nhà kho chứa rơm rạ; và ngày thứ ba ông ta đi đến Rouen. 14Trong suốt thời gian này ông ta đã không ăn, không uống và đi chân không như ông ta đã quyết định. 15Ở Rouen, ông ta đã an ủi người bệnh và giúp anh ta lấy tầu đi về Tây Ban Nha; và ông ta cũng nhờ anh ấy gởi những bức thư cho các bạn cùng chí hướng hiện đang ở Salamanca, nghĩa là cho Calixto, Caceres và Arteaga.và cũng không uống. 7Khi cầu nguyện về điều đó, ông cảm thấy tràn đầy nỗi sợ hãi. 8Sau cùng ông ta đi đến nhà thờ Thánh Đa Minh, và ở đó ông ta quyết định lên đường theo cách thức như đã nói; và rồi sự sợ hãi mãnh liệt mà ông ta cho là thử thách Thiên Chúa bây giờ liền biến tan hết.

 
Thuộc về mục: +Dòng Tên, Các Thánh, Lịch Sử, Tác Phẩm, Tài Liệu
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình