Bài Ca Ngợi Khen Chúa

me mariaCác bạn trẻ thân mến,

Mẹ vội vã lên đường viếng thăm người chị họ Elizabet. Khi nghe lời chào của Mẹ, bà Elizabet được tràn trề Thần Khí Chúa. Ngay cả đứa con trong bụng bà cũng nhảy lên vui mừng. Bà Elizabet không thể giấu được niềm vui mừng và hạnh phúc khi được chính Mẹ của Thiên Chúa, và cả Thiên Chúa đang thành hình trong dạ đến viếng thăm mình. Bà lấy làm vinh hạnh, không tin nỗi chuyện đang xảy ra. Bà đã đã ngợi khen Mẹ vì niềm tin của Mẹ, vì tấm lòng trinh nguyên thanh khiết của Mẹ. Mẹ quả thật là người diễm phúc, không phải do bởi công trạng gì của mình, nhưng chỉ vì bởi luôn phó thác hoàn toàn vào trong Chúa và tin tưởng vào lời Chúa đã hứa với mình.

Đáp lại lời ngợi khen của người chị họ, Mẹ đã ca vang một bài ca thật tâm tình và ý nghĩa. Những lời ấy Mẹ thốt ra từ con tim tràn đầy cảm mến, đúc kết lại tất cả những tâm tình có thật mà Mẹ chất chứa trong tim, gói ghém hết những kinh nghiệm Mẹ đã có về Thiên Chúa và những kì công siêu việt của Người:

“Linh hồn tôi ngợi khen Ðức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng

vì Thiên Chúa, Ðấng cứu độ tôi.

Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời

sẽ khen tôi diễm phúc.

Ðấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, Danh Người thật chí thánh chí tôn ! Ðời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.

Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.

Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.

Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng.

Chúa độ trì Ítraen, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Ápraham  và cho con cháu đến muôn đời.”

Trong lòng Mẹ, Chúa lúc nào cũng là Đấng đáng ngợi khen. Mẹ ngợi khen Chúa với hết cả linh hồn, trí khôn, vì biết bao điều kỳ diệu Chúa đã làm nơi Mẹ. Những gì Mẹ có được, Mẹ xác tín là Chúa đã ban cho. Chính Chúa là người đã ban cho Mẹ vinh dự được làm tớ nữ của Chúa. Niềm vinh phúc mà người chị Elizabet vừa nới về Mẹ, chính bởi Chúa đã yêu mến dành cho – Mẹ vững tin như vậy. Những gì Chúa làm cho Mẹ chẳng có gì là nhỏ bé tầm thường nhưng đều là những việc to lớn. Trong kinh nghiệm của Mẹ, Chúa luôn tuôn đổ tình thương trên mọi người bởi vì Người là Đấng quyền năng, lại tín trung trong những gì đã hứa. Nghĩ về Chúa, Mẹ chỉ biết thán phục và tạ ơn, với tất cả niềm tôn kính, mến yêu của một người con thảo. Tâm tình ấy đã giúp Mẹ luôn có được sự bình an và vững vàng trong cuộc sống.

Các bạn trẻ thân mến,

Có rất nhiều điều xảy ra trong cuộc sống khiến chúng ta nhiều khi không thể mở miệng để ngợi khen Chúa. Thậm chí, còn có khi lòng ta hừng hực bao nỗi oán hờn trách móc Chúa vì đã để xảy đến cho mình những bất trắc oan khiên. Đối với ta, dường như Chúa chỉ đóng vai trò là người phục vụ, chứ không phải là Chúa tể của ta. Ta muốn Chúa phải ban cho ta điều này điều kia theo ý muốn, chứ ít khi ta chịu uốn mình cho phù hợp với Thánh ý Chúa dành cho ta. Thế nên, cuộc sống ta bình an, sung túc, đầy đủ, ta mới thấy cần tạ ơn Chúa. Còn khi gặp phải những bấp bênh trên đường đời, ta lập tức bỏ mặc quay lưng, có khi còn trách cứ. Chúng ta ít khi nào chịu nhìn thấy bàn tay yêu thương của Chúa trong tất cả các biến cố như Mẹ, nên thay vì ngợi khen, môi miệng ta cứ lầm bầm than vãn. Bởi thế nên ta cứ luôn cảm thấy bất an và bất mãn. Đời ta lúc nào cũng chỉ một màu đen hắc ám.

Với Mẹ, điều gì Chúa làm, dù là nhỏ bé cũng đều lớn lao. Còn với ta, Chúa có làm điều gì to tát, ta cũng chỉ xem là nhỏ bé. Nếu có điều gì đó tốt đẹp xảy đến, ta chỉ đơn thuần xem nó là một dịp may, hay đôi khi còn cho rằng vì mình giỏi, chứ không chịu mở mắt ra để nhìn thấy sự trợ giúp âm thầm mà Chúa dành cho. Phép lạ Chúa làm vẫn đầy dẫy chung quanh chúng ta, vậy mà chúng ta có đủ tinh nhạy để thấy đâu. Chúa đã điều khiển bao tinh cầu trong vũ trụ, đã điều tiết nắng mua bốn mùa, đã làm cho một hạt mầm được lớn lên… Bao con người Chúa gửi đến cho ta, gặp gỡ ta, trao ban cho ta cái gì đó hay gắn kết với ta suốt cả cuộc đời, đó dường như cũng là một ý định được sắp xếp. Những biến cố vui buồn xảy đến không chỉ đơn thuần là biến cố, nhưng còn là tiếng nói của Chúa không ngừng thỏ thẻ với ta…

Có bao giờ các bạn cảm ơn Chúa vì mình có thể hít thở được? Có bao giờ bạn trầm trồ khen Chúa vì những tuyệt tác nào đấy mà bạn chiêm ngưỡng? Có bao giờ bạn nhìn thấy được tia sáng thông điệp của Chúa ngay nơi tâm điểm của những khốn khó mà bạn đã và đang trải qua?

Hãy ca ngợi Chúa, hãy tôn vinh Chúa với hết tâm hồn, và trọn vẹn con người mình, rồi bạn sẽ thấy Chúa đổ đầy bạn tràn trề ân sủng ra sao. Mẹ đã chứng minh cho chúng ta thấy điều đó. Các bạn hãy thử xem.

 

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

 
Thuộc về mục: Gặp gỡ thầy Giê-su
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình