Hành trình Thương Khó (8): Bù nhìn

JesusCác bạn trẻ thân mến,

Từ khi đời sống của xã hội loài người trở nên phức tạp, họ cần một người hay một nhóm người có khả năng để lãnh đạo họ, để phục vụ họ với hết sức mình để cuộc sống có nề nếp và trật tự hơn. Những vị vua hay người đứng đầu một nhà nước là bộ mặt của cả đất nước, là đại diện cho toàn thể nhân dân. Đời sống của họ phải trở thành mẫu mực cho tất cả mọi người. Một vị vua anh minh và tài đức mới có thể giúp cho đất nước sống trong thịnh vượng và an vui.

Nhưng không phải vị vua nào cũng đạt được những lý tưởng ấy. Ngày Đức Giêsu bị hàm oan và xét xử trong một tòa án bí mật bất hợp pháp, xét thấy mình không đủ thẩm quyền kết án, các Thượng Tế và Kinh Sư đã quyết định đưa Người đến dinh Philato. Philato không dám làm điều gì nên đề nghị họ đưa Đức Giêsu đến gặp vua Hêrôđê. Những tưởng một vị vua có thể lấy lại công bằng cho thần dân của mình, ai ngờ rằng đây chỉ là một tên vua bù nhìn, chẳng có chút bận tâm gì đến công bằng và pháp lý.

Vua Hêrôđê đã nghe danh tiếng Đức Giêsu từ lâu vì những dấu lạ Người làm giữa dân chúng. Ông thắc mắc về xuất thân của Đức Giêsu. Ông và các quần thần đã có lần tự hỏi không biết Thầy Giêsu này là ai, có phải là một vị ngôn sứ như bao ngôn sứ khác, hay chính là Gioan Tẩy Giả hồi sinh. Vua khao khát được gặp Giêsu từ lâu nhưng không có cơ hội. Nay được tin người ta sắp điệu vị Thầy lừng danh kia đến với mình, Hêrôđê vô cùng hạnh phúc vì những tò mò của mình sắp được chứng thực cách tỏ tường.

Trớ trêu thay, lý do mà Hêrôđê muốn gặp Đức Giêsu không phải để được nghe những lời vàng từ môi miệng Người, không phải để tìm hiểu về Nước Trời, nhưng cốt chỉ để xem những phép lạ của Chúa. Ông ngưỡng mộ Đức Giêsu không phải như một người khát khao tìm về chân lý. Ông vui khi biết Giêsu đang được dẫn đến chỗ ở của mình, nhưng niềm vui ấy chỉ là chút hy vọng được xem những trò ảo thuật vui mắt. Là một vị vua, nhưng ông chẳng màng chi đến chuyện Giêsu có bị hàm oan không, Giêsu có làm gì sai không. Dường như ông chưa bao giờ nghĩ rằng làm những việc ấy là bổn phận của mình, nhưng là chuyện của ai khác. Ông sống an nhàn trong thế giới của riêng ông, với những tiện nghi đầy đủ, với những lạc thú nhục dục, và ông nghĩ rằng ông có quyền để bắt người khác phải hùa theo những trò vui vô bổ ấy của ông. Ông hăm hở gặp Giêsu bấy nhiêu thì càng tràn trề thất vọng bấy nhiêu vì Giêsu cương trực hơn ông nghĩ. Khi những mong chờ của ông đã không được thỏa đáp, ông phủi tay hết tất cả, bỏ mặc Giêsu ở đó và lại tiếp tục quay về với cuộc sống của một vị vua bù nhìn và vô trách nhiệm.

Các bạn trẻ thân mến,

Khi nghe đâu đó có những phép lạ hay chuyện gì bất thường, chúng ta thường tỏ vẻ thích thú và muốn đến đó để xem sao. Ta khao khát được đi hành hương nơi này nơi nọ, tâm tình thiêng liêng thì ít mà trí tò mò thì nhiều. Trong tận thâm tâm, ta vẫn chờ xem mình có thấy điều gì lạ không. Liệu bức tượng Mẹ Maria mà ta đăng chăm chú nhìn kia có lóe sáng như người ta vẫn đồn thổi không? Liệu đôi mắt Mẹ có chảy ra những dòng huyết lệ như bấy lâu nay ta vẫn nghe không?… Đấy là bấy nhiêu vấn đề tràn ngập trong tâm trí ta mỗi khi ta hăng hái thực hiện một cuộc hành trình mà ta tự cho hành hương. Ta cũng giống như Hêrôđê năm nào, ham thích những màn trình diễn, muốn chứng kiến những sự lạ để khuây khỏa cho vui. Khi không được những điều ấy, ta đâm ra thất vọng và buồn tủi. Trong mắt ta, Chúa nên là một ảo thuật gia hơn là một vị Thiên Chúa.

Tiếc thay, Thiên Chúa của chúng ta không là một vị Thiên Chúa ưa thích những ồn ào và phô diễn. Ngay từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi, Giêsu vẫn luôn chọn cho mình cái gì bình thường nhất. Giờ đây. Người vẫn âm thầm ẩn mình nơi chiếc bánh nhỏ bé trong nhà Tạm. Chẳng hề kêu la, chẳng hề gào thét cho người ta biết. Thánh Thể nơi một nhà nguyện vô danh cũng hệt như khi đặt trên một bệ cao nơi các Thánh Đường lớn. Chẳng có gì đặc biệt, chẳng có gì là vui mắt. Nếu ta tìm đến với Giêsu chỉ như một trò vui thì ta sẽ hụt hẫng vô cùng. Còn nếu ta đến với Người trong thinh lặng của con tim, với lòng khát khao sâu thẳm, ta sẽ được Người khỏa lấp với những an ủi thiêng liêng của Thần Khí. Thinh lặng mới là con đường dẫn ta gặp gỡ Giêsu thật sự.

Suy nghĩ về cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và vưa Hêrôđê, chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo các nhóm, tổ chức, quốc gia. Xin cho họ biết đáp lại những mong chờ nơi con dân của mình. Xin cho họ luôn ý thức trách nhiệm lớn lao mà họ đang gánh vác, là đem hết tài sức để phục vụ con người, chứ không phải lợi dụng những ưu ái để thỏa mãn cho nhu cầu cá nhân. Xin Chúa ban cho họ sức mạnh để biết vượt qua những ích kỷ của mình, biết nghĩ đến lợi ích của người khác, biết hợp tác với nhau để đem lại trên trái đất này tình thương và công lý, hạnh phúc và bình an.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

 
Thuộc về mục: Gặp gỡ thầy Giê-su
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình