Chuyện đời “hợp rồi tan”

chia tayCâu chuyện “hợp rồi tan” nơi nhân tình thế thái, ai trong chúng ta cũng biết, nhưng ít bao giờ chúng ta muốn đón nhận. Ta được Tạo Hóa đặt để trong thời gian, rồi bị dòng đời thay phiên nhau xô đẩy, đến với người này, đụng chạm với người kia, gắn kết với người nọ. Cơ duyên nào cho ta những giây phút ấm áp bên nhau! Số phận nào nỡ cướp mất đi những mật ngọt êm ái. Tiếng còi sân ga, nghĩa trang lạnh ngắt… chẳng bao giờ là điều khiến ta thích thú khi nghĩ về. Chia ly nào cũng để lại trong chúng ta giọt nước mắt. Cắt đứt nào cũng mang đến cho ta những nỗi buồn man mác chẳng có tên. Kiếp sống dương gian này là nơi gặp gỡ, nhưng lại là những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và mau qua. Nó cho ta hòa quyện với nhiều người, nhưng dường như cũng chỉ có mình ta độc hành với nỗi cô đơn thầm kín. Chẳng ai bước đi cùng ta mãi mãi, chẳng ai có thể thực hiện chuyến lộ trình của riêng ta.

Mở mắt ra, ta thấy mình nằm gọn trong vòng tay nâng niu dịu ngọt của mẹ. Những năm tháng đầu đời chắc là ta không thể nào nhớ nỗi, nhưng những kỉ niệm thời thơ ấu hẳn là điều gì đó chẳng bao giờ phai nhạt trong ta. Nơi gia đình, ta đón nhận và lớn lên trong sự ấm áp của ông bà, cha mẹ, anh chị em yêu dấu. Ngày còn bé, đi đâu, làm gì, ta cũng muốn quay về bên gia đình, để hưởng nếm những bữa ăn ngon, để được vỗ về chăm sóc, được nâng niu chiều chuộng, được bảo vệ che chở. Nếu có một điều ước, ta sẽ ước gì mình luôn nhỏ mãi, để lúc nào cũng được bố mẹ chăm lo từng chút, chẳng phải lo lắng hay bận tâm điều gì. Thế nhưng, đến một lúc nào đó, dù yêu mến vô vàn, ta buộc phải đưa tay chào tạm biệt người thân, cất bước đến một phương trời nào đó xa xôi, tự mình xây đắp cho mình một cuộc sống mới. Ta không muốn xa lìa những gì gắn kết với máu thịt ta. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng thỏa đáp điều ta mong muốn. Cất bước lên đường là bỏ lại những kỷ niệm yêu dấu lại đàng sau!

Bờ ruộng đó, hàng tre đó, bờ giếng đó… những gì gắn bó với ta từ thuở nhỏ cũng là điều ta chẳng muốn chia xa. Con sông kia là nơi ta cùng chúng bạn nô đùa mỗi chiều xuống. Con đường lầy lội kia là nơi in dấu chân ta không biết bao nhiêu lần. Những kỷ niệm ta có với đám bạn thân, nơi đầu làng hay nơi sân trường hoa phượng rực đỏ, vẫn luôn mãi là những điều tuyệt vời khó có thể diễn tả ra. Hai đứa chơi với nhau, trải qua với nhau biết bao thăng trầm buồn vui lớn nhỏ. Tưởng là sẽ mãi được ở gần nhau, cười đùa với nhau mãi. Nhưng chiều nay, nơi sân ga đông đúc, ta phải ngậm ngùi tiễn nhau đi. Biết có còn gặp lại không? Thế giới mênh mông thế, biết đi đâu để tìm nhau bây giờ? Con tàu lặng lẽ đi xa, dần dần khuất bóng, để lại trong lòng ta một nỗi niềm nặng nề bâng khuâng đến não lòng.

Bước vào tình yêu, điều ta lo sợ nhất là ngày nào đó phải chia tay nhau. Chia tay khi đã hết yêu thì chẳng có gì đáng nói. Chia tay khi còn mặn nồng sâu sắc mới chính là điều khiến ta đau như xé lòng. Ta luôn cảm ơn Trời vì đã thương vun đắp cho ta một tình yêu, tạ ơn ông tơ bà nguyện đã khéo xe tơ kết chỉ, kết nối trái tim ta với người ta yêu, bởi nhờ đó mà ta có được những tháng ngày quý giá và ngập tràn hạnh phúc cõi Thiên Đàng. Nhưng đâu phải cứ yêu là được ở bên nhau. Cuộc sống này phức tạp hơn ta tưởng! Còn yêu nhau mặn nồng tha thiết đấy, nhưng nó cứ bắt phải xa nhau. Ta như mất đi cả sức sống, như bị ai đó bọp nghẽn con tim. Đến làm chi, gặp gỡ làm chi, yêu nhau làm chi… để rồi phải đứt đoạn quãng đường đi, cho lòng thêm đau và quặn thắt. Nhưng bất chấp ta có than oán thế nào, đau khổ ra sao, ta vẫn phải cam chịu đón nhận nó. Có những chia tay vì sự đời không cho ta đi chung một con đường nữa. Cũng có những chia tay vì bị cái chết phân đôi. Nơi nghĩa trang buồn tẻ, người ra đi có thể được giải thoát, chỉ còn người ở lại là chất chứa bao nỗi niềm trong tim. Di ảnh thì mỉm cười, còn người ở lại thì đầm đìa nước mắt: vì nhớ, vì yêu, vì thèm cái chạm tay, hay một nụ hôn nồng ấm. Nhưng biết làm sao: cuộc đời là thế, chẳng ai thay đổi được nguyên lý “hợp rồi tan” trên chốn dương gian này.

Nghĩ đến những chuyện chia tay, bao giờ ta cũng thấy bùi ngùi vì có cảm giác như mình mất đi cái gì đó thân quen. Trên chuyến xe cuộc đời, ta luôn có cảm giác như mình đang sống tha hương, chẳng nơi đâu là nhà, chẳng bao giờ được hoàn toàn yên nghỉ và thoải mái. Đó là vì ta đã quên đi một câu nói của Đức Giêsu khi Ngài từ giã trái đất để về trời: Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. Cuộc đời  này có thể chia cách ta với mọi sự, nhưng không bao giờ có thể khiến ta và Thiên Chúa xa nhau. Ý thức có Chúa ở bên, ta chẳng bao giờ thấy mình lạc lõng, chẳng bao giờ sợ những cô đơn cho dù chung quanh ta không có ai cảm thông và chia sẻ. Những chia xa trong cuộc đời phải xảy đến vì kiếp sống này là vô thường và tạm bợ. Nhưng trong Chúa, ta luôn tin sẽ có một cuộc tái ngộ vĩnh viễn đến muôn đời. Chỉ cần hướng về tâm là Thiên Chúa, tất cả chúng ta, dù ở nơi đâu, cũng sẽ có một điểm quy kết, nối kết chúng ta lại. Trong Thiên Chúa, dù ở hai phương trời xa tít, ta vẫn thấy mình thật gần gũi nhau và gắn kết với nhau quá chừng. Chuyện đời có “hợp rồi tan”. Nhưng với niềm tin, chúng ta hãy nối vào sau chữ “tan” ấy một chữ “HỢP” khác lớn hơn, bền vững hơn, chắc chắn hơn. Một chữ “HỢP” trên Nước Thiên Đàng trường cửu mà Thiên Chúa dành cho những ai luôn vững tin vào Người.

 

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

 
Thuộc về mục: Gặp gỡ thầy Giê-su
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình