Lòng nhân ái và niềm vui bất ngờ

mang_mau_sac_thien_nhien_tuyet_dep_den_voi_desktop_15Một thị trấn nhỏ xa xôi ở Đông Luân Đôn của Nam Phi có đôi vợ chồng, người đàn ông tên George, người phụ nữ tên là Helen. George làm tại nông trường ở phía Bắc của thị trấn nhỏ này, hàng ngày đi làm từ rất sớm và về rất muộn, còn Helen đang mang thai nên ở nhà dưỡng thai.

Hôm nay George cũng lái chiếc xe jeep đi làm như mọi ngày. Nông trường xa nhà khoảng 50km, trên đường đi phải qua một ngọn núi dài ngoằn ngoèo, đoạn đường núi này rất hiểm trở khó đi, xung quanh lại không có ngôi làng nào, hoang vu không bóng người. George đang chạy chậm chậm trên đoạn đường này thì nghe chuông điện thoại reo lên, “George ơi, mau về nhà, em… em đau bụng lắm rồi, con của mình chắc là sắp ra đời rồi…”.

Nghe vợ nói vậy, George cảm thấy lo sợ vì nhà của họ xa xôi hẻo lánh, một người hàng xóm cũng không có lại cách bệnh viện rất xa. Vậy phải làm sao đây?

Lần trước Helen đến bệnh viện kiểm tra, bác sỹ đã dự đoán Helen có khả năng sinh sớm hoặc sinh khó, không ngờ còn hơn một tháng nữa mới đến ngày dự sinh, vậy mà dự đoán của bác sĩ lại linh nghiệm rồi. George biết rằng nếu không kịp thời đưa vợ đến bệnh viện thì có thể nguy hiểm đến mẹ lẫn con.

“Em yêu, em đừng lo lắng quá, anh về liền”. Thời gian chính là sinh mệnh, George quăng điện thoại xuống, lập tức quay đầu xe lại hướng về nhà.

Lúc này đột nhiên từ phía sau có người hét thật lớn đuổi theo, rồi chạy vòng lên phía trước, bổ nhào vào đầu xe. Người cản xe là một người trung niên, anh khóc lóc vẻ mặt rất đau khổ cầu xin “Cầu xin anh hãy cứu con trai tôi!”.

Thì ra anh ấy tên là Anthony. Hôm nay thời tiết mát mẻ, anh cùng vợ và con trai đi du lịch. Không ngờ bất hạnh từ trời giáng xuống, thắng xe của Anthony bị mất phanh, lao từ dốc núi xuống chân núi. Đứa con trai 9 tuổi của Anthony không thắt dây an toàn nên giờ không biết sống chết ra sao còn Anthony và vợ chỉ bị thương nhẹ.

George biết từ đây xuống thị trấn chỉ mất 20 km, nhưng nếu quay về nhà trước để chở vợ đến bệnh viện của thị trấn thì rất xa, George rơi vào một tình huống rất khó lựa chọn.

Helen vợ anh cũng đang bị đe dọa mạng sống, nếu chở Helen trước thì con trai của Anthony có thể không kịp cứu vì mất máu nhiều.

Trong lúc George đang do dự thì Anthony quỳ gối xuống van xin. George cũng muốn nói với Anthony là vợ mình cũng đang trong tình thế nguy kịch nhưng anh lại xuống xe, nắm tay Anthony hỏi: “Con trai anh ở đâu?”.

Anthony lập tức dắt George đến chỗ phía trước cách đó không xa lắm, từ sườn núi nhìn xuống đúng là có một chiếc xe đang lật ngược ở dưới chân núi, đứa trẻ nằm trên mặt đất. Hai người cùng nhau xuống dưới, George cuối người xuống nhìn thì thấy đứa trẻ toàn thân đầy máu, khuôn mặt trắng bệch. Máu chảy ra rất nhiều, trên người và chân có nhiều vết thương đang chảy máu. George chỉ nhìn thoáng qua rồi không dám nhìn nữa.

Anthony giọng nghẹn ngào nhìn đứa bé: “Tuy đã gọi cấp cứu rồi nhưng xe cấp cứu lâu lắm mới đến được, đến lúc đó chỉ sợ không cứu được”. Sau khi tai nạn xảy ra anh và vợ chia nhau hành động, anh ở lại bên đồi núi để chờ xe còn vợ thì đi con đường tắt bên sườn núi để đến ngôi làng gần nhất.

George nghe xong nghĩ thầm: Ngang qua ngọn núi này thì gần nhất chính là nhà của anh, ngoài ra thì chẳng có một người dân nào, chỉ có anh là có chiếc xe jeep.

George hô lên “Mau đem đứa bé lên xe”. Sau khi đấu tranh tư tưởng, anh cuối cùng cũng chọn quyết định khó khăn chính là cứu con trai của Anthony. Anthony vội vàng ôm đứa bé vào xe. George nổ máy chạy nhanh như bay về hướng bệnh viện của thị trấn.

Anh vừa chạy xe vừa nắm chặt điện thoại, gọi liên tục về nhà, hy vọng sẽ động viên Helen cố gắng kiên trì. Lần đầu tiên anh gọi, nghe tiếng rên rỉ đau khổ của vợ anh đau như bị kim đâm vào tim: “Anh đang ở đâu?”.

George xúc động rơi nước mắt: “Em yêu, xin lỗi em, em cố gắng chút nữa nha!”.

Mười phút sau, George gọi về nhà lần hai, giọng của Helen rất yếu ớt. George cố gắng cầm nước mắt, líu ríu bên tai nghe: “Em yêu, tha lỗi cho anh, anh không thể thấy chết không cứu, mong thượng đế bảo hộ em…”.

Bởi vì tranh thủ cho kịp thời gian nên con của Anthony đã qua khỏi nguy hiểm. Lúc này tuy George an tâm được một chút nhưng lại lo lắng cho vợ của mình nhiều hơn. Lần thứ ba anh gọi điện thoại về nhà, lần này không có ai nghe máy, nước mắt anh chảy dài, anh biết rằng không có người nghe máy, rất có khả năng Helen đã gặp nguy hiểm.

George hốt hoảng chạy thật nhanh về nhà, Anthony cũng khăng khăng đòi lên xe theo. Chạy nhanh như chớp, cuối cùng cũng về đến nhà. Khi đứng trước cổng nhà, đột nhiên họ nghe thấy tiếng khóc oa oa của em bé sơ sinh.

George xông vào nhà, nhìn thấy một như một bức tranh – vợ anh Helen bình an nằm ngủ trên giường, trên người đắp chăn, trên đầu giường là một đứa bé mới sinh dễ thương được quấn trong khăn, bên cạnh là một người phụ nữ khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi, đang mỉm cười nói chuyện với đứa bé.

George vừa vui mừng vừa ngạc nhiên. Lúc này Anthony bước vào ôm chầm người phụ nữ đó, xúc động nói : “Em yêu, chúng ta phải biết ơn sự giúp đỡ của George, con của chúng ta đã không sao rồi! Anthony kể lại cho vợ nghe quá trình cứu đứa con trai.

Thì ra cô ấy chính là Mary là vợ của Anthony. Mary là bác sĩ khoa phụ sản. Sau khi xảy ra tai nạn, hai người chia nhau hành động. Mary đi đường tắt gần nhất để tìm xe. Khi đi ngang qua nhà George thì nghe tiếng rên rỉ đau đớn của Helen, bèn đến xem thì thấy thai của co không còn ngay nữa, chắc là sớm sinh thôi. Nếu không tiến hành đỡ sinh thì nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

Mary có chút áy náy nói: “Xin lỗi, George. Lúc đó tôi khó mà quyết định, tôi không biết nên cứu Helen trước hay tiếp tục đi tìm xe để cứu con trai trước, cũng may là tôi đã quyết định đúng”.

George cảm động, mặt ửng đỏ: “Người nói xin lỗi phải là tôi, lúc Anthony cầu cứu, tôi cũng do dự không quyết định được.”

Anthony nói: “Cuối cùng chúng ta cũng không làm trái lương tâm”.

George cúi người xuống nhìn Helen đã ngủ say, rồi nhìn đứa bé mới sinh dễ thương đang quấn tả, nước mắt anh lăn dài trên má.

Sưu tầm

 
Thuộc về mục: +Học Làm Người, Lẽ Sống
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình