Tưởng nhớ và tri ân Linh mục Sesto Quercetti (Hoàng Văn Lục)

… Cách đây đúng 20 năm, sáng tinh sương thứ ba ngày 17-9-1991, Cha Sesto Quercetti Hoàng Văn Lục êm ái trút hơi thở cuối cùng tại Nhà Tổng Quản Dòng Tên ở thủ đô Roma, hưởng dương 55 tuổi. Cha từ trần sau 9 tháng, các bác sĩ khám phá ra chứng bệnh ung thư ruột già.

Cha Sesto Quercetti chào đời ngày 3-11-1936 tại Montecassiano (Trung Ý) và gia nhập Dòng Tên ngày 12-11-1956.

Thầy Sesto Quercetti đến Việt Nam năm 1961 và chọn tên Việt là Hoàng Văn Lục. Thầy Hoàng Văn Lục thụ phong Linh Mục ngày 29-4-1967.

Cha Sesto Quercetti Hoàng Văn Lục là Thừa Sai Dòng Tên tại Việt Nam trong vòng 15 năm (1961-1976).

Bị bắt buộc rời khỏi Việt Nam vào năm 1976, Cha sang truyền giáo bên Đài Loan từ năm 1977 đến năm 1980. Sau đó, Cha được Bề Trên gọi về Roma để thành lập Chương Trình Việt Ngữ Đài Phát Thanh Vatican vào cuối năm 1980. Cha là Trưởng Ban tiên khởi của Chương Trình Việt Ngữ Vatican. Năm 1985, Cha được chỉ định làm Giám Đốc Các Chương Trình Đài Vatican (1985-1990).

Trong số các di vật của Cha Sesto Quercetti Hoàng Văn Lục, có cuốn nhật ký nhỏ gồm 20 trang, ghi lại tâm tình bình tĩnh tín thác của Cha đứng trước cái chết gần kề. Cuốn nhật ký viết bằng tiếng Ý.

Xin trích dịch vài trang cô đọng nhất. Cha Sesto Quercetti Hoàng Văn Lục viết:

Vài ngày trước lễ Giáng Sinh, tôi hiểu rằng các bác sĩ khám phá ra chứng ung thư nơi ruột già. Hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong tâm trí tôi là Tiếng Chúa gọi tiến về núi Can-vê, một hướng đi mới chưa được xác định rõ ràng. Tiếng Gọi, gần giống như thể xác ”bệnh hoạn” trong ruột tôi, được chỉ định trở thành sức mạnh thanh luyện cho hy lễ cuối cùng.

Giống như ơn gọi của tổ phụ Abraham được kêu mời hy sinh đời sống của đứa con trai duy nhất, quý hóa hơn chính mạng sống mình, và trái ngược với Lời Chúa hứa sẽ cho một dòng dõi đông đúc. Hay là giống như ơn gọi của Con Người, chính Mình lại mang gỗ tiến về Núi Sọ để dâng hy lễ. Con Người, mặc dầu là Con THIÊN CHÚA, cũng được mời gọi tước bỏ cuộc sống như là hành vi tối thượng của phụng tự dâng lên THIÊN CHÚA, Đấng duy nhất Sống Động và Thánh Thiện.

Với Abraham, vào giây phút cuối, mạng sống của người con ông được giữ laị, nhưng mạng sống của Con THIÊN CHÚA thì không. Tấm thảm kịch được tiếp diễn trong thinh lặng và phó thác hoàn toàn.

Trong khi tôi nghĩ rằng rất có thể cuộc đời tôi sẽ chấm dứt trong vài tháng nữa, tôi liền có ưu tư là phải luôn đặt trước mắt ý tưởng của một Tiếng Gọi, một hành trình tiến về vô định.

Sau giờ khắc nghỉ ngơi và những lúc giải trí, gần như là tôi phải cố gắng lắm mới có thể tập trung chú ý hướng về Tiếng Gọi, vì sợ rằng tôi sẽ quên đi Tiếng Gọi, để rồi, bất thình lình phải đối diện với bệnh tật phũ phàng và bị mất hút trong đêm tối, không người dẫn dắt. Giống như người canh gác phải chống trả với giấc ngủ, vì biết rõ sẽ gặp hiểm nguy nếu mình ngủ gật hay ngủ thiếp đi.

Tôi nghĩ rằng nếu đời tôi còn được tiếp tục thêm mười năm nữa, thì có thể tôi sẽ rơi vào hiểm nguy là làm như không nghe tiếng gọi ”hoán cải”, những thối thúc sống thật trung thành với Chúa và với anh em, những mời gọi phải ra khỏi chính mình để gặp gỡ người khác và THIÊN CHÚA, và phát triển những khả năng của con người tôi, hầu tránh khỏi rơi vào tính ích kỷ.

Tôi thường lập lại với mình rằng trong quan hệ với Đấng Tối Cao, thì: ”Một ngày giống như ngàn năm và ngàn năm giống như một ngày”.

Tôi tìm cách vạch ra chiến thuật đối diện với tương lai: đó là, một đàng, tránh ảo tưởng là mình sẽ khỏi bệnh; đàng khác, tránh buông xuôi tất cả trước viễn ảnh cái chết gần kề. Tôi đặt cho mình đích điểm như sau: ”Chấp nhận tất cả những gì Chúa đòi hỏi nơi tôi”. Nếu tôi đặt được đích điểm này rồi, thì tôi sẽ vượt qua những chỗ trồi sụt giữa hy vọng và thất vọng, mà không phung phí sức lực để giữ được quân bình sau những giai đoạn biến động đầy xúc cảm.

Nếu tôi làm được như vậy thì có thể nói là tôi đã tiến triển trong việc hành xử như là người con của Chúa, gạt bỏ một bên tất cả những gì hoàn toàn tùy thuộc thể lý và xúc cảm. Điều này có nghĩa là phải sống thật nồng nhiệt ơn gọi vừa nhân bản, vừa thần linh của tôi; vượt ra khỏi chính mình, có thế, tôi mới thực hiện được ơn gọi của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào xảy đến cho tôi. Tuy nhiên, tôi không nên có ảo tưởng, vì điều này chỉ được thực hiện qua đêm tối của Đức Tin. Nhưng làm thế nào để sống ơn gọi mâu thuẫn này? Tôi muốn đáp lại, nhưng bằng một đường lối vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi.

Trong trường hợp phải theo một lối chữa chạy vừa mắc mỏ, vừa đau đớn, lại không đem lại kết quả nào hiển nhiên, thì tôi đã tỏ ý với Bề Trên là không nên làm. Bởi vì, điều quan trọng không phải là kéo dài cuộc sống, nhưng là phải chuẩn bị trong Tin, Cậy, Mến để dâng hiến cuộc sống làm của lễ thờ lạy THIÊN CHÚA, Đấng Thánh Duy Nhất: giống như cánh hoa được cắt, chưng trên bàn thờ, khô héo và chết đi như dấu chứng lòng tôn thờ Đấng là nguồn mạch của cuộc sống; hoặc giống như cây nến từ từ hao đi trước Mình Thánh Chúa như dấu chứng lòng tôn thờ Đấng là Tình Yêu Tuyệt Đối.

++++++++++++

… Trên đây là những dòng nhật ký của Cha Sesto Quercetti Hoàng Văn Lục, Linh Mục Dòng Tên người Ý thừa sai tại Việt Nam.

Nguyện xin THIÊN CHÚA thưởng công bội hậu cho vị tôi tớ tín trung, hết lòng yêu mến và phục vụ Giáo Hội Ngài nơi trần gian.

Chân thành tưởng nhớ và tri ân

        Cha Sesto Quercetti Hoàng Văn Lục kính yêu

         Nữ tu Jean Berchmans Minh Nguyệt

         (Đài Vatican – 16/09/2011)

Nguồn: http://tonggiaophanhue.net/home/index.php?option=com_content&view=article&id=6153:tng-nh-va-tri-an-linh-mc-sesto-quercetti-hoang-vn-lc&catid=24:linh-muc&Itemid=44

 
Thuộc về mục: +Dòng Tên, Lịch Sử
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình