Về Nhà

Này Ta đứng trước cửa và gõ…

(Kh 3, 20)

Tìm đâu một khoảng lặng

Trong thế giới ồn ào?

Tìm đâu miền tịnh vắng

Giữa biển đời xôn xao?

Biển đời vốn xôn xao

Có bao giờ thanh tĩnh…

Dòng đời vẫn ồn ào

Tự ngàn xưa bất định…

Là đời không lặng nín

Hay giông gió tại lòng?

Là đời không chân chính

Hay lòng người cong cong?…

Là dòng đời vẩn đục

Hay mắt chẳng còn trong?

Là đời đang ruỗng mục

Hay tại lòng rỗng không?…

Tìm đâu chút nghỉ ngơi

Khi lòng chưa thanh tĩnh?

Tìm đâu bóng nụ cười

Khi tâm không an tịnh?…

Đời dập dìu vô định

Kéo người đi rất xa

Người mang hồn lữ thứ

Mỗi khi quay về nhà

Người về như khách trọ

Trong căn nhà thân quen

Bao điều chưa rũ bỏ

Giữa chợ đời bon chen

Người về ngang trước ngõ

Sao chân bỗng ngập ngừng

Người ngại ngùng lấp ló

Như kẻ lạ người dưng…

Này hỡi người cô lữ

Lòng trĩu gánh nặng nề

Bước vào nhà đi chứ

Trỗi khúc nhạc ngày về…

Người chờ người vò võ

Tận sâu thẳm cõi lòng

Rét run mùa giông gió

Người nhen bếp lửa hồng

Người chờ người lâu lắm

Bên gốc rạ buồng rơm

Về xây lại mái ấm

Với canh ngọt cơm thơm

Với rượu nồng bánh trắng

Với muối mặn gừng cay

Với tình sâu nghĩa nặng

Với tim yêu ắp đầy

Đường trần thôi quạnh quẽ

Người về bến nghỉ ngơi

Mái tranh chiều lặng lẽ

Nhả khói bay về trời…

Cao Gia An, S.J.

 
Thuộc về mục: Thơ Cầu Nguyện
 
Bài mới hơn
  •  
    Bài cũ hơn
  • .

    Để lại lời bình