SYDNEY - Trong nghi thức của Bạn Trẻ chào mừng Đức Thánh Cha
Benedictô XVI tại Barangaroo, Ngài đã ban bài diễn từ như sau:
Các Bạn Trẻ thân mến,

Thật là vui mừng biết bao khi được chào mừng các con tại
Barangaroo này, ngay cạnh hải cảng thiên nhiên xinh đẹp của
Sydney. Nhiều người trong các con là dân Úc địa phương, đến từ
những vùng xa xôi hẻo lánh hay thuộc các cộng đồng sắc tộc đa
văn từ các đô thị lớn. Nhiều người đã đến từ những hải đảo chi
chít trong vùng Thái Bình Dương, và nhiều người khác từ Á Châu,
Trung Đông, Phi Châu, và Mỹ Châu. Một số nữa, dĩ nhiên, cũng đã
đến từ một nơi rất xa như Cha đây, là Âu Châu! Dù cho chúng ta
có từ đâu đến đi chăng nữa, chúng ta cũng đang cùng nhau hiện
diện nơi đây ở Sydney. Và chúng ta cùng sát cánh bên nhau trong
thế giới này như một gia đình của Thiên Chúa, như những môn đệ
Đức Kitô, được gia tăng sức mạnh nhờ Chúa Thánh Thần để làm
chứng nhân cho tình yêu và chân lý của Thiên Chúa cho tất cả mọi
người!
Trước tiên Cha xin cám ơn các vị Trưởng Lão Aboriginal đã chào
đón Cha ở Rose Bay trước khi Cha lên tàu. Cha rất cảm động được
đứng trên mảnh đất của anh chị em, và hiểu rằng trên mảnh đất
này đã xảy ra nhiều đau khổ và bất công, nhưng Cha cũng biết là
việc hòa giải và hàn gắn đang được tiến hành, để đem lại danh dự
chính đáng cho tất cả mọi công dân Úc-đại-lợi. Với các bạn trẻ
thổ dân – cả người Aboriginal lẫn Torres Strait, và người
Tokelauans, Cha xin bày tỏ niềm tri ân về nghi lễ chào mừng cảm
động của các canh chị em. Cha cũng nhờ anh chị em gởi lời chào
mừng chân thành của Cha đến bộ tộc của anh chị em.

Thưa Đức Hồng Y Pell, Đức Hồng Y Rylko, Đức Tổng Giám Mục
Wilson, Cha cám ơn các Chư Huynh về những lời chào mừng nồng ấm.
Cha biết trong tim những bạn trẻ đang tụ họp nơi đây chiều nay
cũng đang rung lên cùng những cảm nghĩ như vậy, và vì thế Cha
xin cảm ơn tất cả mọi người. Trước mắt Cha là một hình ảnh sống
động của Giáo Hội hoàn vũ. Những quốc gia và những nền văn hóa
khác nhau mà các con đang trân trọng đã chứng tỏ rằng Tin Mừng
của Đức Kitô thật sự được dành cho tất cả mọi người; rằng Tin
Mừng đã được loan truyền đến khắp tận cùng trái đất. Nhưng Cha
cũng biết rằng một số lớn các con vẫn đang tìm kiếm một quê
hương tâm linh. Một vài người, rất được hoan nghênh đến với
chúng ta, không phải là người Công Giáo hay Kitô Giáo. Nhiều
người khác thì chỉ lảng vảng nơi ngưỡng cửa giáo xứ và các sinh
hoạt của Giáo Hội. Với những người này Cha khuyến khích các con
hãy mạnh dạn bước tới tiến vào vòng tay âu yếm của Đức Kitô, hãy
xem Giáo Hội như là mái ấm của các con. Không một ai nên đứng ở
ngoài rìa, bởi vì kể từ ngày Lễ Hiện Xuống Giáo Hội đã trở nên
duy nhất và mang tính toàn cầu.

Cha cũng nhớ đến những người không có mặt nơi đây với chúng ta
hôm nay. Cha đặc biệt nhớ đến những người đau yếu thể chất hay
tinh thần, những người trẻ đang vướng vòng lao lý, những người
khốn khổ sống bên lề xã hội, và những người mà bất kể vì lý do
gì đang cảm thấy xa lạ với Giáo Hội. Cha muốn nói với những
người này rằng: Đức Giêsu rất gần gũi với các con! Hãy cảm nhận
vòng tay yêu thương hàn gắn và khoan dung của Ngài!
Khoảng 2000 năm về trước, các Tông Đồ, tụ họp tại Phòng Tiệc Ly
với Đức Maria và những người phụ nữ đạo đức, đã được lãnh nhận
tràn đầy Chúa Thánh Thần (Cv 1:14). Ngay vào thời điểm phi
thường này đã khai sinh ra Giáo Hội đó, nỗi bất an và sợ hãi
đang đè nặng tâm trí các tông đồ đã được biến đổi thành một niềm
tin mạnh mẽ và một sứ mạng rõ ràng. Họ cảm thấy được thôi thúc
phải loan truyền cuộc gặp gỡ của họ với Đức Kitô Phục Sinh,
người mà họ âu yếu gọi bằng Chúa. Xét về nhiều khía cạnh, các
Tông Đồ tiên khởi chỉ là những người rất bình thường. Không một
ai trong số họ có thể xưng mình là một môn đệ hoàn hảo. Họ đã
chẳng nhận ra Đức Kitô Phục Sinh (Lc 24:13-32), họ đã bị xấu hổ
về những tham vọng của chính họ (Lc 22:24-27), và ngay cả đã
từng chối bỏ Chúa nữa (Lc 22:54-62). Vậy mà khi được nâng đỡ bởi
Thánh Linh, họ được xác quyết bởi chân lý của Phúc Âm và được
linh hứng để mạnh mẽ công bố Tin Mừng mà không hãi sợ gì cả. Với
lòng bạo dạn, họ tuyên bố: hãy ăn năn thống hối, hãy chịu Phép
Rửa, hãy lãnh nhận Thánh Thần (Cv 2:37-38)! Được hướng dẫn bởi
những lời rao giảng của các Tông Đồ, bởi sự đồng hành của họ,
trong lời kinh nguyện và trong Bí Tích Thánh Thể, cộng đồng Kitô
hữu non trẻ thời đó đã tiến lên và đi ngược lại với những việc
xấu xa bất công lúc bấy giờ (Cv 2:40), để quan tâm lo lắng cho
nhau (Cv 2:44-47), để bảo vệ niềm tin của họ vào Đức Giêsu trước
những sự công kích (Cv 4:33), và để chữa lành những người bệnh
tật đau ốm (Cv 5:12-16). Và khi tuân theo những điều luật của
Đức Kitô, họ đã ra đi và làm chứng cho một điều lớn lao nhất
trong mọi thời đại: Thiên Chúa đã trở nên một người trong chúng
ta, đấng thánh thiêng đã nhập thế vào thế giới trần tục của loài
người nhằm mục đích biến cải thế giới đó, và chúng ta được mời
gọi để hoà mình trong tình thương cứu độ của Đức Kitô, tình
thương chiến thắng sự dữ và tử thần. Thánh Phaolô, trong một bài
giảng nổi tiếng của ngài cho người Areopagus, đã giới thiệu
thông điệp đó như sau: “Thiên Chúa ban cho mọi loài mọi sự - từ
sự sống đến hơi thở - để tất cả mọi dân tộc đều tìm kiếm Người,
dò dẫm mà tìm kiếm Người, và may ra tìm được Người, tuy rằng
Người thực sự không ở xa mỗi người chúng ta, bởi vì chính nhờ
Người mà chúng ta sống, hoạt động, và hiện hữu” (Cv 17:25-28).
Và kể từ ngày đó, nhiều người nam cũng như nữ đã ra đi loan
truyền thông điệp đó, làm chứng cho chân lý và tình yêu của Đức
Kitô, và góp phần vào sứ mạng truyền giáo của Hội Thánh. Hôm nay
chúng ta nhớ đến các Linh Mục và Tu Sĩ Nam Nữ đã đi tiên phong
từ Ái-nhĩ-lan, Pháp, Anh và những vùng khác ở Âu Châu đến những
bến bờ nơi đây và những nơi khác trong vùng Thái Bình Dương.
Phần lớn trong số họ là những người trẻ - một vài người chưa đến
lứa tuổi 20 – và khi họ nói lời chia tay cùng cha mẹ, anh chị em
và bạn bè, họ biết là rất có thể họ sẽ không bao giờ trở về.
Cuộc đời họ là cả một chứng tá hết lòng cho Đức Kitô. Họ trở nên
những người thợ xây bé mọn nhưng ngoan cường và đã gầy dựng một
xã hội và một di sản văn hóa mà cho đến ngày nay vẫn còn nảy
sinh những hoa quả tốt đẹp, tình thương yêu và chủ đích cho
những quốc gia đó. Và họ cũng để lại những tấm gương sáng ngời
cho các thế hệ kế tục. Chúng ta có thể nghĩ ngay đến niềm tin đã
nâng đỡ Chân Phước Mary MacKillop trong quyết tâm dạy dỗ chăm
sóc cách đặc biệt cho người nghèo của ngài, đến Chân Phước Peter
To Rot trong sự kiên định của ngài là vai trò lãnh đạo bắt buộc
phải đi đôi với Phúc Âm. Hãy nhớ đến chính ông bà cha mẹ các con
nữa, đó là những người thầy đầu tiên đã dạy dỗ đức tin cho các
con. Họ cũng đã phải hy sinh rất nhiều thời gian và công sức vì
tình thương yêu dành cho các con. Qua sự trợ giúp của các linh
mục giáo xứ và các giảng viên giáo lý, họ có một nhiệm vụ, tuy
rất cao cả nhưng không phải lúc nào cũng dễ thực hiện, là chỉ
dẫn cho các con hướng về những điều thiện hảo và đúng đắn, bằng
chính gương chứng nhân – bằng lời giáo huấn và thực hành đức tin
của họ.
Hôm nay là đến lượt Cha. Đối với một số người trong chúng ta, có
thể nói là chúng ta đã đặt chân đến tận cùng trái đất! Tuy
nhiên, với những người còn trẻ tuổi như các con thì bất cứ
chuyến bay nào cũng là một điều thật thú vị. Nhưng với Cha, thì
chuyến bay này có vẻ hơi nặng nề! Thế nhưng phong cảnh mặt đất
nhìn từ trên không trung thì thật là kỳ diệu làm sao. Vùng Địa
Trung Hải lấp lánh, sa mạc Bắc Phi mênh mông, những khu rừng Á
Châu xanh tươi, Thái Bình Dương bao la, chân trời xa xa với
những cảnh bình minh và hoàng hôn, và khung cảnh thiên nhiên
xinh đẹp của Úc Châu mà Cha đã được tận hưởng trong mấy ngày vừa
qua; tất cả những cảnh vật đó đều gợi lên lòng kinh ngạc và
ngưỡng mộ. Ngắm những cảnh đó cũng giống như được nhìn thấy
những nét trong tiến trình tạo dựng muôn loài theo sách Sáng Thế
- ánh sáng và bóng tối, mặt trời và mặt trăng, đại dương và lục
địa, các sinh vật; tất cả những gì được coi là “tốt đẹp” trong
mắt Thiên Chúa (St 1:1-24). Được hoà mình trong những cảnh đẹp
tuyệt vời đó, ai mà không thể đồng cảm với những lời lẽ ngợi ca
Đấng Sáng Tạo trong Thánh Vịnh: “lẫy lừng thay Danh Chúa trên
khắp cả địa cầu!” (Tv 8:1)
Và còn nữa – còn những điều khó mà hiểu được từ trên không
trung: những con người nam nữ trên mặt đất, được tạo dựng từ
chính hình ảnh Thiên Chúa (St 1:26). Trung điểm của tiến trình
sáng thế này chính là các con và Cha, là gia đình nhân loại
“được đội mũ triều thiên” (Tv 8:5). Thật kỳ diệu biết bao! Cùng
với tác giả thánh vịnh, chúng ta phải thầm thì tự hỏi: “con
người là chi mà Chúa phải bận tâm?” (Tv 8:4). Và rồi lắng xuống
trong thinh lặng, lòng tràn đầy tâm tình tạ ơn, hòa quyện vào
quyền linh thánh thiện, chúng ta phải băn khoăn suy nghĩ.
Và chúng ta khám phá được điều gì?
Có thể chúng ta phải miễn cưỡng mà nhìn nhận rằng cũng có những
vết thẹo đầy dẫy khắp bề mặt trái đất, chẳng hạn như sự thoái
hóa đất đai, sự phá hủy rừng rậm, sự lạm dụng khai thác các tài
nguyên khoáng sản và thủy sản nhằm thỏa mãn cho một chủ nghĩa
tiêu thụ tham lam vô độ. Một số các con đã đến từ các đảo quốc
mà sự tồn tại bị đe dọa bởi mực nước biển ngày càng dâng cao;
một số khác từ các quốc gia đang gánh chịu hậu quả của những
trận hạn hán nặng nề. Công trình sáng tạo kỳ diệu của Thiên Chúa
đôi khi lại trở thành thù nghịch với những người được đặt làm
quản lý, và có khi còn trở thành nguy hiểm nữa. Tại sao một điều
“tốt đẹp” lại có thể trở nên đáng sợ như vậy?
Và còn nữa. Còn nhân loại – kỳ công sáng tạo tuyệt đỉnh của
Thiên Chúa – thì sao? Mỗi ngày chúng ta đều được tiếp cận với
những thành quả thông thái của nhân loại. Từ những tiến bộ về
mặt y học và những áp dụng khôn ngoan của kỹ thuật hiện đại, đến
những công trình sáng tạo nghệ thuật, và đời sống con người vẫn
luôn ngày càng được nâng cao về nhiều mặt. Các con có thật nhiều
cơ hội và luôn sẵn sàng nắm bắt những cơ hội đó. Một số các con
rất xuất sắc về các mặt học vấn, thể thao, âm nhạc, ca múa, kịch
nghệ, một số khác thì quan tâm về các vấn đề đạo đức và công
bằng xã hội, và nhiều người đã xung phong trong các việc phục vụ
thiện nguyện. Tất cả chúng ta, già hay trẻ, đều có những khoảnh
khắc mà tính bổn thiện – nếu nhìn theo nghĩa cử sẵn sàng tha thứ
của một người lớn hay một em bé - đổ đầy tâm hồn chúng ta với
những niềm vui và tri ân sâu sắc.

Thế nhưng những khoảnh khắc đó không kéo dài lâu. Và chúng ta
lại phải băn khoăn suy nghĩ. Và rồi chúng ta khám phá ra rằng
không những chỉ môi trường thiên nhiên mà còn môi trường xã hội
nữa – môi trường mà chính chúng ta tự tạo dựng – đều có những
vết thẹo; những vết thương chứng tỏ rằng vẫn còn thiếu thiếu
điều gì đó. Ngay cả chính trong cuộc sống cá nhân chúng ta và
trong cộng đồng, chúng ta cũng có thể thấy những sự thù nghịch,
những điều nguy hiểm; những nọc độc đe dọa làm phá hủy những gì
tốt đẹp, làm biến dạng bản thân chúng ta, và làm sai lạc những
mục đích mà chúng ta được tạo dựng để đạt tới. Có nhiều ví dụ
lắm, như các con cũng biết rồi. Những ví dụ thường thấy nhất là
nạn rượu chè ma túy, nạn khuyến khích bạo lực và hạ cấp tính dục
mà vẫn thường được trình bày trên tivi và internet như là việc
giải trí. Cha tự hỏi là, có ai có can đảm đối diện với chính
những người bị bạo hành và bị lạm dụng tình dục, mà dám “giải
thích” rằng những thảm kịch đó, được diễn tả qua hình thức phim
ảnh, lại có thể được liệt vào loại đơn thuần là “giải trí”?
Còn có một điều xấu khác phát xuất từ thực tế là tự do và lòng
khoan dung thì rất thường hay bị tách rời khỏi sự thật. Điều này
đã nảy sinh từ cái khái niệm, mà ngày nay được nhiều người tán
đồng, là trên đời này chẳng có một chân lý tuyệt đối nào cả. Chủ
nghĩa tương đối, bằng cách đề cao giá trị của hầu hết mọi việc
một cách vô tội vạ, đã khiến người ta thích đi tìm những “kinh
nghiệm” đó. Đúng, kinh nghiệm, nếu bị tách rời khỏi chân lý và
điều thiện, có thể đưa tới, không phải sự tự do thật sự, mà là
tới sự rối rắm về luân lý và lý trí, tới sự hạ thấp các chuẩn
mực, tới việc đánh mất lòng tự trọng, và ngay cả tới sự tuyệt
vọng.
Các con thân mến, cuộc đời không chỉ toàn là những sự tình cờ
ngẫu nhiên. Sự hiện hữu của chính các con là do Thánh Ý Thiên
Chúa, là được chúc phúc và được trao ban một mục đích cụ thể (St
1:28)! Cuộc đời không chỉ là một chuỗi những ngày lễ lạc hội hè
và những kinh nghiệm, cho dù nhiều kinh nghiệm đó rất là bổ ích.
Cuộc đời là một chuyến hành trình tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ.
Chúng ta nên dựa vào những tiêu chuẩn này khi chọn lựa phương
hướng cuộc đời, chúng ta dùng những tiêu chuẩn này để thể hiện
tự do của chúng ta; và chỉ có trong những tiêu chuẩn này – Chân,
Thiện, Mỹ - là chúng ta có thể tìm được hạnh phúc và nguồn vui
đích thực. Đừng dại dột mà nghe lời những kẻ chỉ xem các con như
là một người tiêu thụ như bao người khách hàng khác trong một
thị trường đầy dẫy những sản phẩm bừa bãi, nơi mà quyền chọn lựa
đã trở thành một món hàng, sự mới lạ đã truất ngôi mỹ thuật, và
những kinh nghiệm chủ quan đã hất cẳng sự thật.
Đức Kitô có thể mang đến cho các con những điều tốt đẹp hơn!
Thật vậy, Ngài có thể ban cho các con tất cả! Chỉ có Ngài là Sự
Thật, là Con Đường, và vì thế cũng là Sự Sống. Cho nên “con
đường” mà các Tông Đồ dẫn tới tận cùng trái đất chính là cuộc
sống trong Đức Kitô. Đó là cuộc sống trong Giáo Hội. Và ngõ vào
của cuộc sống này, của con đường Kitô Giáo là Phép Rửa Tội.
Vì thế đêm nay Cha cũng muốn nhắc lại sơ qua một chút khái niệm
về Phép Rửa Tội trước khi tìm hiểu về Chúa Thánh Thần vào ngày
mai. Trong ngày các con lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, Thiên Chúa
cho các con thông phần vào bản tính thánh thiện của Ngài (2 Pt
1:4). Các con đã được nhận là con cái của Cha Trên Trời. Các con
được kết hợp với Đức Kitô. Các con được làm Đền Thờ của Chúa
Thánh Thần (1 Cr 6:19). Bí Tích Rửa Tội không phải là một thành
tích, cũng không phải là một phần thưởng. Đó là một hồng ân, đó
là công trình của Thiên Chúa. Thật vậy, vào phần kết thúc trong
nghi thức Rửa Tội, linh mục sẽ quay sang cha mẹ các con và những
người hiện diện tại đó, rồi đọc tên con và tuyên bố rằng: “con
đã trở nên tạo vật mới” (Nghi Thức Rửa Tội, 99).
Các con thân mến, khi đang ở nhà, ở trường, nơi làm việc, nơi
giải trí, hãy luôn nhớ rằng các con là những con người mới!
Không những các con ngước trông lên Đấng Sáng Tạo với lòng kính
phục ngưỡng mộ, tự hào về những kỳ công của Người, mà các con
còn sẽ nhận ra rằng nền tảng vững chắc của một xã hội đoàn kết
loài người là ở chỗ nguồn gốc chung của con người, mà mỗi người
là một tuyệt tác của Thiên Chúa. Trong vai trò Kitô hữu các con
sống giữa thế gian với ý thức rằng Thiên Chúa có một bộ mặt của
loài người – tức là Đức Giêsu Kitô – là “con đường” thỏa đáp
những khát vọng của nhân loại, là “sự sống” mà chúng ta được kêu
mời để làm chứng dưới ánh sáng của Ngài (ibid. 100). Sứ mạng của
một chứng nhân không phải là dễ dàng. Nhiều người ngày nay cho
rằng Thiên Chúa chỉ nên được đặt ở bên lề; và tôn giáo và đức
tin, mặc dù tốt cho các cá nhân, nhưng phải nên loại ra khỏi
những diễn đàn công cộng hoặc chỉ nên dùng trong những mục đích
thiết thực hạn chế nào đó mà thôi. Quan niệm trần tục này muốn
giải thích cuộc sống của con người và muốn định hướng xã hội mà
không nhắc gì đến Đấng Sáng Tạo. Chủ nghĩa thế tục được trình
bày có vẻ như là một chủ nghĩa trung lập, không thiên vị, và đại
diện cho tất cả mọi người. Nhưng thực tế là, cũng như các chủ
nghĩa khác, chủ nghĩa thế tục đã áp dụng quan điểm của trần thế.
Nếu Thiên Chúa không liên quan gì với cuộc đời của quần chúng,
thì xã hội sẽ được uốn nắn theo một hình ảnh vô thần, và những
cuộc thảo luận cũng như các chính sách an sinh xã hội sẽ được
hình thành để đối phó với các hậu quả hơn là được thiết lập trên
những nguyên tắc căn bản dựa theo chân lý.
Kinh nghiệm cho thấy việc quay lưng lại với chương trình của
Thiên Chúa đã gây ra những xáo trộn mà từ đó không khỏi không
ảnh hưởng tai hại đến những phần còn lại của thế giới thụ tạo
(Thông Điệp của ngày Quốc Tế Hòa Bình 1990, 5). Khi Thiên Chúa
bị che phủ, chúng ta bị suy yếu khả năng nhận biết các trật tự
tự nhiên, thánh ý Thiên Chúa và những điều tốt đẹp. Những gì ra
vẻ được đề cao như là sự khôn ngoan của loài người sớm muộn gì
cũng sẽ lộ nguyên hình là những điều dại dột, tham lam và sự lợi
dụng ích kỷ. Và vì thế chúng ta đã càng ngày càng ý thức được
rằng chúng ta cần phải có lòng khiêm nhường trước thế giới tinh
vi phức tạp của Thiên Chúa.
Thế còn môi trường xã hội của chúng ta thì sao? Chúng ta có nên
cảnh tỉnh với những dấu hiệu của sự quay lưng lại với hệ thống
luân lý mà Thiên Chúa đã phú ban cho nhân loại (Thông Điệp của
ngày Quốc Tế Hòa Bình 2007, 8)? Chúng ta có biết rằng phẩm cách
bẩm sinh của mỗi một cá nhân là tùy thuộc vào căn tính của họ -
là hình ảnh của Đấng Tạo Hóa – và vì thế nhân quyền là có tính
cách toàn cầu, dựa trên quy luật tự nhiên, chứ không phải dựa
trên những sự dàn xếp, bảo trợ, chưa kể những sự thỏa hiệp. Và
vì vậy chúng ta hãy suy nghĩ về vai trò của những người nghèo
khó, già yếu, những người di dân và những người thấp cổ bé miệng
trong xã hội của chúng ta. Tại sao lại có nhiều cảnh bạo hành
trong gia đình làm đau khổ những người mẹ và những đứa con thơ
đến như vậy? Tại sao phần thân thể linh thiêng và kỳ diệu nhất
của con người – cung lòng người mẹ - lại trở nên một chốn ác
nghiệt không lời nào tả cho xiết?
Các con thân mến, công trình sáng tạo của Thiên Chúa rất độc đáo
và rất tốt đẹp. Những mối quan tâm về các dự án phát triển không
phá hủy thiên nhiên và giữ được lâu bền, về công lý và hòa bình,
và về việc bảo tồn môi trường là những vấn đề quan trọng sinh tử
của nhân loại. Tuy nhiên, những vấn đề này không thể được hiểu
thấu mà lại tách rời khỏi sự suy nghĩ sâu sắc về nhân cách bẩm
sinh của cuộc đời mỗi một con người từ lúc thụ thai cho đến lúc
lìa đời: một nhân cách do chính Thiên Chúa trao ban và vì thế
bất khả xâm phạm. Thế giới của chúng ta đã trở nên mệt mỏi với
những sự tham lam, lợi dụng, chia rẽ, sự rập khuôn của những
thần tượng thế gian, những đáp ứng không trọn vẹn, và nỗi đau vì
những lời hứa rỗng tuếch. Tâm hồn chúng ta khao khát một viễn
cảnh của cuộc sống trong đó tình yêu tồn tại muôn thưở, những ơn
lành được chia sẻ, tình đoàn kết được bồi đắp, ý nghĩa của quyền
tự do được thể hiện nơi sự thật, và căn tính được thể hiện nơi
các mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau. Đó là thành quả của Chúa
Thánh Thần! Đó là niềm hy vọng được diễn tả trong Phúc Âm của
Đức Giêsu Kitô. Chính vì mục đích làm chứng nhân cho thực tại
này mà các con đã được tái sinh trong Phép Rửa và được củng cố
nhờ Bảy Ơn Chúa Thánh Thần trong Phép Thêm Sức. Xin cho đây là
một thông điệp mà các con sẽ đem từ Sydney đến khắp thế giới!
(Mỹ Hạnh / VietCatholic Network chuyễn ngữ)