|
THỨC TỈNH (Câu chuyện 30-53)
30.- NHỮNG CỘT TRỤ TÔN GIÁO
Một cơn bắt đạo khủng khiếp bùng nổ trong nước và ba Cột Trụ của Tôn Giáo là Thánh Kinh, Phụng Vụ và Bác Ái đă ra trước ṭa Chúa để bày tỏ nỗi lo âu của ḿnh là nếu tôn giáo bị dẫm nát th́ chúng sẽ không tồn tại.
Chúa phán: "Đừng lo lắng ǵ. Ta có kế hoạch sẽ gởi xuống trần gian một Vị lớn lao hơn tất cả các ngươi nhiều."
"Vị Vĩ Đại đó được gọi bằng tên ǵ?"
Chúa phán: "Tự Biết Ḿnh. Vị này sẽ thực hiện những điều lớn lao hơn bất cứ người nào trong các ngươi đă làm."
31.- BA NHÀ HIỀN TRIẾT
Ba nhà hiền triết thực hiện một chuyến đi xa. Dù ở tại quê nhà họ được coi là hiền triết, họ cũng đủ khiêm tốn để hy vọng chuyến du hành này sẽ mở rộng trí óc của họ.
Khi họ vừa đi qua biên giới để vào nước láng giềng, họ thấy một ngôi nhà chọc trời ở đằng xa. Họ tự hỏi cái vật đồ sộ đó là vật ǵ? Câu trả lời hiển nhiên là hăy đi tới đó để t́m hiểu cho biết. Nhưng không, điều đó có thể quá nguy hiểm. Biết đâu khi đến gần th́ vật đó phát nổ? Vậy th́ khôn ngoan hơn hết là phải cùng nhau quyết định xem vật đó là ǵ trước khi t́m hiểu nó.
Nhiều lư thuyết khác nhau đă được nêu ra, xem xét kỹ càng và dựa trên kinh nghiệm quá khứ của họ, tất cả đều bị bác khước hết. Cuối cùng, cũng căn cứ theo kinh nghiệm quá khứ phong phú mà họ có thừa, họ nhất quyết rằng cái vật đang bàn đến, dù thế nào đi nữa, cũng chỉ do những người khổng lồ đặt để ở đó mà thôi.
Điều đó đưa họ đi đến kết luận là để được an toàn hơn, họ phải cùng nhau xa lánh đất nước này. Do đó họ đă trở về quê hương, mang theo một điều nữa thêm vào kho tàng kinh nghiệm của họ.
Những Giả Định ảnh hưởng đến sự Quan Sát. Sự Quan Sát nảy sinh sự Vững Tin. Sự Vững Tin phát sinh Kinh Nghiệm. Kinh Nghiệm phát ra cách Xử Thế. Đến lượt cách Xử Thế củng cố những Giả Định.
32.- CHUYẾN BAY CỦA CÁC THỢ SĂN
(Những giả định)
Hai người thợ săn thuê một chiếc máy bay để bay vào một khu rừng. Hai tuần lễ sau, phi công đến chở họ về. Viên phi công nh́n các con thú mà họ đă săn và nói: “Máy bay này không thể chở hơn một con ḅ rừng được. Các ông phải để lại con kia."
Các người thợ săn phản đối: "Nhưng năm ngoái phi công đă để chúng tôi chở hai con trong một chiếc máy bay cỡ này."
Phi công do dự, rồi cuối cùng nói: "Được, nếu năm ngoái các ông đă làm như thế, tôi nghĩ lần này chúng ta có thể làm lại như thế."
Thế rồi máy bay đă cất cánh với ba người và hai con ḅ rừng. Nhưng máy bay không lên cao được và rớt xuống một ngọn đồi kế cận. Mấy người đàn ông ḅ ra và nh́n quanh. Một trong hai thợ săn nói với người kia: "Mày có biết ḿnh đang ở đâu không?" Người kia xem xét chung quanh và nói: "Tao tưởng ḿnh đang ở khoảng hai dặm về phía trái nơi mà năm ngoái máy bay đă rớt."
33.- CẬU GIÁO (GEORGES) CỦA TÔI?
(Lại thêm những giả định nữa)
Một cặp vợ chồng đi dự đám táng Cậu Giáo (Georges) trở về. Cậu là người đă sống với họ hai mươi năm và đă rầy rà họ cho đến nỗi xém chút nữa th́ đă làm tan ră hôn nhân của họ.
Người chồng nói: "Cưng ơi, anh có điều này phải nói với em. Nếu không phải v́ anh yêu em, anh đă không cho Cậu Giáo của em trú ngụ chỉ một ngày thôi."
Bà vợ kinh khiếp la lên: "Cậu Giáo của em! Em cứ tưởng đó là Cậu Giáo của anh chứ!"
34.- TIẾNG ĐỒN TẠO NÊN NẠN ĐÓI
Mùa hè 1946, tiếng đồn về nạn đói được loan truyền khắp một tỉnh thuộc một xứ Nam Mỹ. Sự thật, mùa màng tốt đẹp và thời tiết rất thuận lợi cho một mùa gặt bội thu. Tuy nhiên, v́ tiếng đồn đăi mănh liệt đó, hai mươi ngàn tiểu điền chủ đă bỏ nông trại chạy lên thành phố. V́ hành động của họ, mùa màng đă thất thu, hàng ngàn người phải chết đói và tiếng đồn về nạn đói đă được xác quyết.
35.- MÀN KỊCH CÂM CỦA GIÁO HOÀNG
Đă lâu lắm rồi, vào thời Trung Cổ, các cố vấn của Giáo Hoàng thúc bách ngài phải đuổi những người Do-thái ra khỏi kinh thành La-mă. Họ cho là không phải phép, khi những người này sống ung dung ở ngay trung tâm thánh đô của Giáo Hội Công Giáo. Một chiếu chỉ trục xuất được soạn thảo và ban hành là một việc rất đáng buồn cho người Do-thái, v́ họ biết rằng, cho dù họ đi đến đâu, họ cũng sẽ gặp một sự đối xử c̣n tồi tệ hơn là ở kinh thành La-mă.
V́ vậy họ van xin Giáo Hoàng xét lại chiếu chỉ. Là một người cởi mở, Giáo Hoàng đă đề nghị một cuộc đấu lư có tinh thần thượng vơ: hăy để các người Do-thái chỉ định một người đấu lư với ngài qua một màn kịch câm. Nếu phát ngôn viên của họ thắng cuộc, các người Do-thái có thể ở lại.
Người Do-Thái tập họp để cứu xét lời đề nghị đó. Nếu từ chối, họ sẽ bị đuổi khỏi kinh thành La-mă. Nếu chấp nhận, thất bại là cầm chắc, v́ ai có thể thắng được trong một cuộc đấu lư mà Giáo Hoàng vừa là tham dự viên vừa là trọng tài? Nhưng cuối cùng, không có chọn lựa nào khác, họ đành phải chấp nhận. Duy một điều, họ không thể nào kiếm được một người t́nh nguyện nhận lănh trọng trách đấu lư với Giáo Hoàng. Mang trên vai số phận của các người Do-thái là một trọng trách vượt quá khả năng của bất cứ ai.
Thế nhưng khi người gác cổng nguyện đường Do-thái nghe câu chuyện như thế, ông đi t́m vị chánh giáo trưởng và t́nh nguyện đại diện họ trong cuộc đấu lư. Các giáo trưởng khác nghe thế, liền nói: "Người gác cổng à? Không được đâu!"
Vị chánh giáo trưởng nói: "Được, không ai trong chúng ta muốn làm hết. Vậy th́, hoặc là người gác cổng hoặc là không có cuộc đấu lư." V́ không có ai khác nên người gác cổng được chỉ định đối đáp với Giáo Hoàng.
Khi ngày trọng đại đă tới, Giáo Hoàng ngồi trên ngai ở công trường Thánh Phê-rô, có các hồng y vây quanh, đối diện với một tập hợp đông đáng kể gồm các giám mục, linh mục và tín hữu. Rồi th́ xuất hiện một nhóm nhỏ người Do-thái trong những áo chùng đen và râu dài, với người gác cổng ở giữa họ.
Giáo Hoàng quay về phía người gác cổng và cuộc đấu lư bắt đầu. Giáo Hoàng trịnh trọng đưa một ngón tay và vẽ lên bầu trời. Tức th́, người gác cổng chĩa thẳng ngón tay xuống đất. Giáo Hoàng xem ra hơi sửng sốt.
Bằng một cử chỉ trịnh trọng hơn, ngài đưa một ngón tay lên lần nữa và giữ yên như thế trước mặt người gác cổng. Tức th́, người gác cổng giơ ba ngón tay và giữ yên như thế trước mặt Giáo Hoàng, khiến ngài rất đỗi ngạc nhiên v́ cử chỉ này.
Rồi th́ Giáo Hoàng lục trong túi áo và lấy ra một quả táo. Trong lúc đó người gác cổng, tḥ tay vào túi giấy và lấy ra một mẫu bánh ḿ dẹp không men. Tức th́, Giáo Hoàng la lớn: "Đại diện Do-thái đă thắng cuộc. Chiếu chỉ trục xuất được thu hồi."
Giới chức Do-thái nhanh chóng vây quanh người gác cổng và dẫn anh ta đi. Các hồng y vây quanh Giáo Hoàng, rất đỗi ngạc nhiên. Họ thưa: "Tâu Đức Thánh Cha, điều ǵ đă xảy ra? Chúng con không thể theo dơi thủ pháp đánh miếng trả miếng nhanh chóng của cuộc đấu lư."
Giáo Hoàng chùi giọt mồ hôi lăn dài trên trán và nói: “Người đó là một thần học gia lỗi lạc, một bậc thầy trong cuộc đấu lư. Ta bắt đầu lấy bàn tay vạch ra bầu trời, để ám chỉ là toàn thể vũ trụ thuộc về Chúa. Hắn chỉ ngón tay xuống đất, nhắc nhở ta rằng có một nơi gọi là hỏa ngục, ở đó ma quỷ ngự trị, làm bá chủ. Rồi th́ Ta đưa một ngón tay để ám chỉ Thiên Chúa duy nhất. Hăy tưởng tượng ta bị sốc khi hắn đưa ba ngón tay lên để chỉ rằng một Thiên Chúa đó được thể hiện trong ba ngôi bằng nhau, hoàn toàn phù hợp với giáo lư của chúng ta về Chúa Ba Ngôi! Biết rằng ta không thể thắng thần học gia kỳ tài đó được, ta đành chuyển cuộc đấu lư sang lănh vực khác. Ta đưa ra một quả táo, để chứng tỏ rằng theo vài lư thuyết thời thuợng th́ quả đất tṛn. Hắn ta tức th́ đưa ra một mẫu bánh ḿ dẹp không men, để nhắc nhở ta rằng, theo Thánh Kinh, quả đất th́ phẳng. V́ vậy, ta không làm ǵ hơn được mà phải nhường sự chiến thắng cho hắn."
Trong lúc đó, người Do-thái trở về giáo đường. Họ hốt hoảng hỏi người gác cổng: "Điều ǵ đă xảy ra vậy?" Người gác cổng rất đỗi bực tức, nói: "Chỉ là chuyện tầm phào! Xem nè! Trước hết, Giáo Hoàng khua tay như thể muốn nói là mọi người Do-thái phải rời khỏi La-mă. Do đó, tôi chỉ xuống đất, để cho biết rằng chúng tôi sẽ không nhượng bộ một tí nào hết. Rồi th́ ngài đưa ngón tay chỉ tôi, như muốn đe dọa: đừng có hỗn xược! Tức th́ tôi đưa ba ngón tay để cho biết là ngài cũng hỗn xược với tôi gấp ba lần, v́ đă độc đoán ra lệnh cho chúng tôi phải rời khỏi La-mă. Cuối cùng, tôi thấy ngài lấy đồ ăn trưa ra. Tức th́ tôi cũng lấy đồ ăn của tôi."
Phần nhiều, thực tế không phải là những ǵ xuất hiện như thế, mà là những ǵ chúng ta đă quyết đoán như thế.
36.- LỜI KẾT LUẬN CỦA BÀ GIÀ DO-THÁI
Một bà già Do-thái nhỏ người ngồi trên phi cơ, cạnh một ông Thụy-điển mập mạp và bà không ngớt đăm đăm nh́n ông. Cuối cùng, bà quay sang phía ông ta và nói: "Xin lỗi, có phải ông là người Do-thái không?"
Ông kia trả lời: "Không."
Ít phút sau, bà lại quay sang ông ta lần nữa và nói: "Ông có thể nói cho tôi biết, nghe ông – ông là Do-thái, phải không?"
Ông nọ trả lời: "Tuyệt nhiên là không."
Bà cứ tiếp tục xem xét ông ta một lúc nữa, rồi nói: "Tôi có thể quả quyết ông là người Do-thái."
Để khỏi bị quấy rầy nữa, ông nọ nói: "Được rồi, tôi là người Do-thái!"
Bà ta lại nh́n ông lần nữa, lắc đầu và nói: "Ông không có vẻ ǵ là Do-thái hết!"
Chúng ta đưa ra những kết luận trước – rồi mới t́m cách chứng minh.
37.- GIÁ CẢ CÀ CHUA
Một người đàn bà vào siêu thị, cúi xuống lựa vài quả cà chua. Vào lúc đó, bà cảm thấy đau nhói dọc theo sống lưng: bà khựng lại và la lên một tiếng inh tai.
Một khách hàng đứng gần đó, ghé sang bà với vẻ hiểu biết và nói: "Nếu bà thấy cà chua xấu, bà nên coi thử giá bán cá đi!"
Có phải bạn phản ứng v́ thực tại hay v́ những giả định về thực tại.
38.- MỘT TRẺ HÍP-PI VỚI MỘT CHIẾC GIÀY
Một người đàn ông lên xe buưt và thấy ḿnh ngồi cạnh một đứa trẻ rơ ràng là dân híp-pi (lập dị). Hắn ta chỉ mang mỗi một chiếc giày.
"Cháu ơi, chắc cháu đă đánh mất một chiếc giày rồi."
Trẻ đó đáp lại: "Không phải đâu, bác ạ: cháu nhặt được mỗi một chiếc giày."
Điều hiển nhiên đối với tôi; không có nghĩa là điều đó xác thực.
39.- NGƯỜI DA ĐỎ DÁN TAI XUỐNG ĐẤT ĐỂ NGHE
Một gă cao bồi cỡi ngựa băng qua sa mạc và thấy một người Da Đỏ, nằm xuống giữa đường, tai dán xuống đất.
Gả cao bồi nói: "Sao, mạnh khỏe không xếp?"
"Mặt lớn, tái mét, tóc đỏ, lái chiếc xe Mẹc-xe-đét (Mercedez-Benz) màu xanh đậm, chở con chó Bẹc-giê, mang bảng số SDT965, đang chạy về hướng tây."
"Xếp ơi! Xếp nghe những điều đó, chỉ bằng cách dán tai xuống đất sao?"
"Tôi không nghe dưới đất. Thằng khốn nạn đó đă cán lên tôi."
40.- SỰ BẤT HẠNH CỦA CON S̉
Một con ṣ thấy một hạt ngọc trai long ra, rơi xuống khe đá dưới đáy biển. Sau khi cố gắng hết sức nó t́m cách nhặt hạt ngọc trai lên và để ngay bên cạnh, trên một chiếc lá.
Con ṣ biết người ta t́m kiếm ngọc trai, nên nghĩ bụng: "Hạt ngọc trai này sẽ quyến rũ họ nên họ sẽ nhặt hạt ngọc trai và để ḿnh yên thân."
Tuy nhiên, khi một người thợ lặn kiếm ngọc trai xuất hiện, đôi mắt ông ta quen nh́n vào các con ṣ, chứ không phải hạt ngọc trai nằm trên các tàu lá.
V́ vậy, người đó chỉ nắm lấy con ṣ dù không có hạt ngọc trai và để hạt ngọc trai thật lăn xuống khe đá.
Bạn biết thật chính xác bạn cần nh́n ở đâu. Đó là lư do tại sao bạn thất bại trong việc t́m gặp Thiên Chúa.
41.- NHẬN DIỆN MẸ M̀NH
Một người đàn bà vào ngân hàng, đưa một tấm chi phiếu cho người thâu ngân để đổi sang tiền mặt cho bà.
Theo đúng chính sách của ngân hàng, người thâu ngân hỏi bà giấy tờ chứng minh.
Người đàn bà há hốc miệng kinh ngạc. Cuối cùng, bà mới kiềm chế được để nói: "Nhưng, Danh (Jonathan) ơi, mẹ là mẹ con mà!"
Nếu bạn thấy chuyện này buồn cười, làm thế nào mà bạn đă thất bại không nhận ra Đấng Cứu Thế?
42.- CON CHÓ ĐI TRÊN MẶT NƯỚC
Một người dẫn con chó săn mới mua đi săn thử. Ngay sau đó, ông ta bắn hạ một con vịt rơi xuống hồ. Con chó liền đi trên mặt nước, nhặt con vịt lên và mang về cho chủ.
Ông ta rất đỗi ngạc nhiên! Ổng bắn hạ một con vịt khác. Lại một lần nữa, trong khi ông ta dụi mắt nghi ngờ th́ con chó đi trên mặt nước và mang con vịt về.
Điều ông đă thấy thật khó tin, ông liền kêu người hàng xóm cùng đi săn vào ngày hôm sau. Lại một lần nữa, mỗi khi ông ta hay người hàng xóm bắn trúng một con chim, con chó đều đi trên mặt nước và mang con chim về. Ông không nói năng ǵ. Bạn ông cũng thế. Cuối cùng, không thể nén lâu được nữa, ông ta buột miệng nói ra: "Bạn có nhận thấy điều ǵ lạ thường nơi con chó đó không?"
Người hàng xóm dụi cằm, nghĩ ngợi và cuối cùng nói: "Ừ nhỉ, để tôi suy nghĩ một tí… Tôi biết rồi! Cái con khốn nạn đó không biết lội!
Không phải là cuộc sống dường như không có nhiều chuyện lạ. Nhiều hơn thế nữa: cuộc sống đầy sự nhiệm lạ và bất cứ ai thôi xem thường nó th́ sẽ nhận thấy tức khắc.
43.- CON CHÓ CHƠI BÀI
Một người thấy bạn ḿnh đánh bài với con chó, liền nói: "Bạn có được con chó thật là thông minh."
Người kia đáp lại: "Nó không thông minh như anh thấy đâu: mỗi lần nó được những lá bài tốt th́ nó vẫy đuôi."
44.- SỰ IM LẶNG CỦA BÀ NỘI
Ông nội và bà nội căi nhau và bà nội giận đến nỗi không nói chuyện với ông nội nữa.
Hôm sau, ông nội quên hết mọi chuyện căi cọ, nhưng bà nội cứ không để ư tới ông nội và vẫn không nói chuyện ǵ hết. Ông nội không tài nào làm cho bà nội ra khỏi sự thinh lặng sưng sỉa đó được.
Cuối cùng, ông nội bắt đầu lục lọi trong các tủ chén và các hộc tủ. Sau mấy phút giở tṛ như thế, bà nội không thể chịu đựng được nữa, đă tức giận gặng hỏi: "Khốn kiếp, ông kiếm ǵ vậy?"
Ông nội cười ranh mănh, nói: "Ngợi khen Chúa! Tôi đă t́m thấy nó rồi. Đó là giọng nói của bà!"
Nếu đó là chính Chúa mà bạn đang t́m kiếm, bạn hăy đi t́m nơi nào khác.
45.- NGƯỜI ĐI TẦM ĐẠO VÀ CON QUỶ
Khi con quỷ thấy một người đi tầm đạo vào nhà một vị Minh Sư, nó cương quyết vận dụng mọi cách trong quyền lực của nó, để người đó thoái lui việc truy tầm Chân Lư.
V́ vậy, nó đă cám dỗ con người tội nghiệp đó bằng đủ mọi cách: giàu sang, khoái lạc, danh tiếng, quyền lực, uy tín. Nhưng người đi tầm đạo này có quá nhiều kinh nghiệm về mặt tâm linh, nên có thể xua đuổi những chước cám dỗ khá dễ dàng, v́ niềm khát vọng tâm linh của ông thật lớn lao.
Khi đối diện với Minh Sư, người đó hơi sững sờ v́ thấy Minh Sư ngả người trong chiếc ghế bành với nệm êm, cùng với các đồ đệ vây quanh dưới chân. Ông tự nghĩ: "Người này chắc chắn thiếu hẳn nhân đức cốt yếu của các bậc thánh là đức khiêm nhường."
Rồi th́ ông ta quan sát vị Minh Sư, thấy những điều khác mà ông chẳng ưa thích: chẳng hạn, Minh Sư chẳng để ư đến ông bao nhiêu. (Ông tự nhủ: "Có thể v́ ḿnh không bợ đỡ ổng như những người khác.") Hơn nữa, cách Minh Sư phục sức và cách ăn nói hơi tự cao tự đại. Tất cả những điều đó khiến người đi tầm đạo đi đến kết luận là ông đă đi nhầm chỗ và phải tiếp tục truy tầm nơi khác.
Vừa khi ông ta đi ra khỏi pḥng, Minh Sư đă thấy con quỷ ngồi ở góc pḥng, liền nói với nó: "Này Tên Cám Dỗ, mi không cần phải lo lắng về người này. Mi biết không, ông ta đă đứng về phía của mi ngay từ lúc đầu rồi."
Đó là số phận của những kẻ đi kiếm t́m Thiên Chúa, họ sẵn sàng bỏ hết mọi sự, chỉ trừ những định kiến của họ cho rằng Ngài thực sự là ǵ.
46.- NHỮNG VẾT BỎNG TRÊN TAI NGƯỜI SAY RƯỢU
Người ta không bao giờ phạm tội, nếu họ ư thức rằng mỗi lần phạm tội, chính họ làm hại họ. Khốn nỗi, phần đông người ta quá đờ đẫn để có một chút ư thức về những ǵ mà họ đang làm cho chính ḿnh.
Một người say rượu đi xuống đường với những vết bỏng ở hai tai. Một người bạn hỏi điều ǵ đă xảy ra cho ông ta, gây nên những vết bỏng.
"Bà xă tôi để bàn ủi đang c̣n nóng, do đó khi điện thoại reo lên, tôi đă sơ ư cầm bàn ủi lên nghe."
"Được, nhưng c̣n cái tai kia th́ sao?"
"Thằng khùng đó gọi lại nữa!"
47.- CUỘC TRẮC NGHIỆM CỦA BÁC SĨ GIẢI PHẪU THÀNH VIÊN-NA (VIENNA)
Một bác sĩ giải phẫu nổi tiếng thành Viên-na (Vienna, Áo quốc) nói với các sinh viên rằng một bác sĩ giải phẫu phải có hai năng khiếu trời phú cho: không được nôn mửa và có khả năng quan sát.
Rồi th́ ông nhúng một ngón tay vào một chất nhờn buồn mửa và liếm ngón tay, đồng thời yêu cầu mỗi sinh viên đều làm như vậy. Họ cố gan ĺ làm điều đó và không chút nhăn mày nhăn mặt.
Bấy giờ ông bác sĩ giải phẫu vừa cười vừa nói: "Quí vị ơi, tôi khen ngợi quí vị đă qua được cuộc trắc nghiệm thứ nhất. Nhưng tiếc thay, quí vị đă rớt cuộc trắc nghiệm thứ hai, bởi v́ không ai trong quí vị để ư ngón tay mà tôi liếm, không phải là ngón tay mà tôi đă nhúng vào chất nhờn này."
48.- MỤC SƯ QUẢN XỨ NHẬN RA BÀ NẤU BẾP
Mục sư của một xứ đạo đang lên thường yêu cầu ban trị sự hội thánh chào đón các tín hữu sau giờ thờ phượng Chúa nhật. Bà vợ ông ta khuyên bảo ông nên tự ḿnh làm việc đó. Bà nói: "Không phải là điều tồi tệ lắm sao, nếu sau vài năm, anh không biết hết mọi người trong xứ đạo của anh?"
V́ vậy, Chúa nhật tiếp theo, vị mục sư đứng ở cửa nhà thờ, sau giờ thờ phượng. Người đầu tiên ra về là một bà ăn mặc xoàng xĩnh, rơ ràng là một người mới tới trong xứ đạo.
Ông ch́a tay ra và nói: "Bà mạnh giỏi? Tôi rất mừng thấy bà có mặt ở đây với chúng tôi."
Bà trả lời, có vẻ hơi lúng túng: “Cám ơn.”
"Tôi mong sẽ thấy bà thường xuyên ở các buổi thờ phượng. Bà biết, chúng tôi luôn luôn sung sướng được thấy nhiều khuôn mặt mới."
"Thưa mục sư, vâng."
"Bà sống ở trong xứ đạo này phải không?"
Người đàn bà xem ra lúng túng.
"Nếu bà cho tôi địa chỉ, nhà tôi và tôi sẽ đến thăm bà vào một tối nào đó."
"Thưa mục sư, mục sư không phải đi đâu xa. Tôi là người nấu bếp cho mục sư."
49.- “TỐNG CỔ TÊN LANG THANG ĐÓ ĐI CHO KHUẤT MẮT”
Một tên lang thang đứng trước văn pḥng một người giàu có để xin bố thí.
Người giàu có bấm chuông gọi cô thư kư và bảo: "Cô có thấy người bất hạnh đáng thương đó ở đây không? Xem ḱa ngón chân nó ḷi ra khỏi giày, quần rách rưới và áo tả tơi làm sao! Chắc chắn hắn ta không cạo râu, không tắm rửa và không được ăn uống một bữa đàng hoàng từ nhiều ngày rồi. Tôi thật là đau ḷng khi thấy những người trong hoàn cảnh thê thảm như vậy – thôi, HĂY TỐNG CỔ NÓ ĐI CHO KHUẤT MẮT NGAY LẬP TỨC!”
Một người đàn ông cụt tay cụt chân, ăn xin bên vệ đường, Lần đầu tiên trông thấy, lương tâm tôi rất đỗi xúc động nên tôi đă bố thí cho ông ta. Lần thứ hai tôi cho ít hơn. Lần thứ ba tôi đă thản nhiên trao ông ta cho cảnh sát v́ ông đă ăn xin ở nơi công cộng và đă quấy rầy phiền nhiễu.
50.- «MỘT TRONG CÁC NGƯƠI LÀ ĐẤNG CỨU THẾ»
Đang ngồi thiền trong hang động trên dăy Hi-Mă-Lạp-Sơn, Minh Sư mở mắt ra và trông thấy một vị khách bất ngờ đang ngồi trước mặt ḿnh là viện phụ của một tu viện nổi tiếng.
Minh Sư hỏi: "Ngài t́m kiếm ǵ?"
Viện phụ thuật lại một câu chuyện bất hạnh. Có một thời, tu viện của ngài rất nổi tiếng khắp phương Tây. Các tu pḥng tràn đầy những người dự tu trẻ trung và nguyện đường vang vọng tiếng cầu kinh của các tu sĩ. Nhưng thời buổi khó khăn đă xảy tới cho tu viện. Người ta không c̣n lũ lượt kéo tới để bồi dưỡng tâm linh, lớp người trẻ dự tu trở nên khan hiếm, nguyện đường trở thành vắng lặng. Chỉ c̣n sót lại một nhóm tu sĩ lo thi hành phận sự với con tim nặng trĩu.
Và đây là điều mà vị viện phụ muốn biết: "Có phải v́ tội lỗi nào đó của chúng tôi mà tu viện đă rơi vào t́nh trạng này?"
Minh Sư trả lời: "Đúng thế, đó là tội vô minh."
"Và tội đó như thế nào?"
"Một trong số các ngươi là Đấng Cứu Thế trá h́nh mà các ngươi không nhận biết." Nói xong, Minh Sư nhắm nghiền mắt lại và tiếp tục thiền quán.
Suốt hành tŕnh nhọc nhằn trở về tu viện, con tim ngài viện phụ đập nhanh với ư nghĩ là Đấng Cứu Thế – vâng chính Đấng Cứu Thế – đă trở lại trần gian và đang sống ngay trong tu viện. Làm sao mà ngài viện phụ không thể nhận ra Ngài? Và ai có thể là Ngài đây? Thầy nhà bếp ư? Thầy lo việc bàn thờ ư? Thầy thủ quỹ ư? Thầy bề trên nhà tập ư? Không, không phải thầy đó: thầy có quá nhiều tính xấu, tiếc thay! Nhưng mà vị Minh Sư nói là Đấng Cứu Thế đă trá h́nh. Biết đâu những tính xấu đó là một trong những điều trá h́nh của Ngài? Thử nghĩ xem, mọi thầy trong tu viện đều có tính xấu. Và một người trong họ phải là Đấng Cứu Thế!
Khi trở về tu viện, ngài viện phụ đă triệu tập các tu sĩ và thuật lại điều mà ngài đă khám phá. Họ nh́n nhau, bán tín bán nghi. Đấng Cứu Thế? Ở đây? Không thể tin được! Nhưng xem ra Ngài ở đây bằng cách trá h́nh. Vậy th́, có thể lắm. Biết đâu thầy này hay thầy kia th́ sao? Hoặc giả tu sĩ khác nữa ḱa? Hoặc là...
Chắc chắn một điều: nếu Đấng Cứu Thế ở đó bằng cách trá h́nh, vị tất họ có thể nhận ra Ngài. V́ vậy, họ bắt đầu đối xử với hết mọi người với ḷng kính trọng và quí mến. Họ tự nhủ mỗi khi bắt đầu tiếp xúc với nhau: "Biết đâu, Đấng Cứu Thế là người này."
Kết quả là không khí trong tu viện đă bừng lên niềm vui. Chẳng bao lâu hàng hàng lớp lớp những người dự tu đă xin nhập Ḍng – và rồi nguyện đường lại bắt đầu vang vọng tiếng cầu kinh thánh thiện và sự mừng vui của các tu sĩ chiếu tỏa Đức Mến.
Có đôi mắt sáng được ích ǵ, nếu con tim bị mù quáng?
51.- TÙ NHÂN VÀ CON KIẾN
Một tù nhân bị biệt giam ṛng ră nhiều năm. Ông ta không trông thấy và không nói chuyện với ai và đồ ăn được đưa qua một lỗ hổng nơi tường.
Ngày kia, một con kiến ḅ vào xà lim của ông. Ông ta nh́n theo con kiến một cách thích thú khi nó ḅ quanh căn pḥng. Ông đă để nó lên ḷng bàn tay để quan sát rơ hơn, cho nó một hai hạt đậu và giữ nó dưới một cái tách bằng thiếc suốt đêm.
Th́nh ĺnh ngày nọ, ông chợt nhớ ra là đă mười năm đằng đẵng bị biệt giam ông mới mở mắt ra để nh́n thấy vẻ đẹp đáng yêu của một con kiến.
52.- BÓNG TỐI CỦA HỌA SĨ EN GRÉC-CÔ (EL GRECO)
Khi đến thăm nhà danh họa Tây-Ban-Nha En Gréc-cô (El Greco) tại tư gia vào một bữa trưa mùa xuân dễ thương, một người bạn bắt gặp ông ngồi trong pḥng, màn kéo xuống kín mít.
Người bạn bảo: "Ra ngoài trời nắng đi."
Nhà danh họa trả lời: "Bây giờ không được. Điều đó sẽ làm nhiễu loạn ánh sáng đang chiếu soi trong ḷng tôi."
53.- VỊ GIÁO TRƯỞNG DO-THÁI MÙ MẮT
Vị giáo trưởng già nua bị mù ḷa và không thể đọc hay nh́n mặt những người đến thăm.
Một người chữa bệnh bằng đức tin bảo ông rằng: "Hăy hoàn toàn tin tưởng sự chăm sóc của tôi và tôi sẽ chữa ông khỏi bị mù mắt."
Vị giáo trưởng trả lời: "Không cần thiết đâu. Tôi có thể thấy tất cả những ǵ mà tôi cần thấy."
Không phải mọi người nhắm mắt là ngủ cả đâu. Và không phải mọi người mở mắt là có thể thấy được.
|
|