|
T̀M LẠI ĐƯỢC HẠNH
PHÚC GIA Đ̀NH NHỜ LỜI CẦU NGUYỆN
France và Charles là một đôi vợ chồng người Canada.
Sau 9 năm trời chung sống và cho ra đời hai người con, France và
Charles lâm cảnh cơm chẳng lành canh chẳng ngọt. Cuộc sống gia đ́nh
trở thành một hỏa ngục giá lạnh. Hai đứa con bắt đầu đổi tính t́nh,
trở nên hằn học, bất cần đời. Nhất là thằng Simon c̣n bé tư, đêm nằm
ngủ là cứ mơ thấy ác mộng rồi la thét ầm ĩ lên, đánh thức mọi người
dậy, làm bầu khí trong nhà đă căng thẳng lại càng khó thở hơn. Thằng
bé c̣n bị một tật nặng nữa là không học đọc học viết được, mặc dù cô
giáo ở trường hết ḷng dạy dỗ nó. Hoàn cảnh này khiến cả hai ông bà
France và Charles càng muốn sớm tiến đến chỗ ly dị càng tốt. Có kéo
dài thêm cuộc sống chung cũng chẳng được lợi ǵ v́ hai người đều cảm
thấy dửng dưng lạnh lùng đối với nhau.
Một ngày nọ, vừa căi cọ mỉa mai nhau ở văn pḥng cố vấn hôn nhân ra,
hai vợ chồng France và Charles t́nh cờ gặp lại một người bạn thân
quen ngày xưa, nay đang là một đại chủng sinh. Người bạn chăm chú
nghe hai người tâm sự, than van đủ điều, rồi sau đó b́nh tĩnh khuyên
hai vợ chồng đi khám vị bác sĩ cuối cùng trước khi chính thức nhờ
luật sư đầu đơn ly dị. Vị bác sĩ đó là Chúa Giêsu.
Người bạn chủng sinh này giải thích là có các nhóm hoạt động tông đồ
áp dụng một phương thức chữa trị diệu kỳ gọi là Agapèthérapie, tức
là ”trị liệu bằng t́nh yêu của Thiên Chúa”. Phương thức trị liệu này
rất giản dị và bao gồm một khóa tạm gọi là tĩnh tâm, trong đó, người
bệnh cầu nguyện và duyệt xét lại từng giai đoạn đời ḿnh, để rồi tha
thứ và được thứ tha nhờ t́nh yêu của Chúa ban xuống qua lời cầu
nguyện của những người chung quanh. Kết quả là nhiều tật bệnh tâm
thần cũng như thể xác đă được lành lặn nhờ các khóa trị liệu này.
Người bạn chủng sinh đề nghị hai người theo một khóa trị liệu, biết
đâu việc đâu lại chẳng vào đó. Hai ông bà không hồ hởi lắm, nhưng nể
bạn quá nên đành nhận lời.
Ông Charles đi trước, dự một khóa trị liệu 4 ngày. Lúc đi mặt mũi
ông cau có, miệng cằn nhằn rủa xả đủ thứ đủ chuyện. Bốn ngày sau,
ông về, dáng dấp thư thái, vẻ mặt an b́nh thảnh thơi, tính t́nh nhă
nhặn hiền ḥa. Bà France nhận thấy rơ ràng sự thay đổi đó nên thắc
mắc tự hỏi, không biết điều ǵ đă biến đổi ông chồng sâu xa đến thế.
Đến lượt bà lên đường dự khóa trị liệu. Bà thầm nhủ: Không, ḿnh
phải cương quyết giữ vững lập trường, nhất định không để cho bất cứ
ai thuyết phục ḿnh ”tái giá” lần nữa cả. Chỉ mong sao cho việc ly
dị sớm hoàn tất là ḿnh rảnh nợ trần ai. Chính bà France kể lại kinh
nghiệm này như sau
Những người hướng dẫn khóa trị liệu mời tôi cùng cầu nguyện với họ,
nhưng tôi nói thật là tôi không c̣n biết cầu nguyện nữa. Họ bảo tôi
là không sao, tôi chỉ cần theo dơi họ là đủ. Thay lời tôi, họ cám ơn
Thiên Chúa v́ đă ban tôi và các ơn lành. Rồi sau đó, họ cầu nguyện
cho tôi và trong lời cầu nguyện, họ được linh ứng nh́n ra những vấn
đề mà ngay cả tôi cũng khônbg ư thức được. Buổi tối, tôi đọc trong
cuốn sách hướng dẫn nhỏ gối đầu giường những lời cầu nguyện. Và tôi
dừng lại ở đoạn tŕnh thuật sự thụ thai nói rằng tôi là một phụ nữ
và được Cha thương yêu vô song. Tôi nấc nghẹn và khóc như mưa v́ quả
thật, đây là lần đầu tiên tôi đọc được và cảm nhận được t́nh yêu
này. Từ thuở c̣n bé, tôi thường bị ba hất hủi v́ ông chỉ muốn con
trai và dĩ nhiên, tôi cũng tự hất hủi chính ḿnh. Tôi bắt đầu khóc
và khóc như mưa suốt tuần sau đó. Càng khóc bao nhiêu, tâm hồn tôi
càng thanh thản bấy nhiêu, và tôi đă có thể tha thứ cho ba tôi vào
những ngày cuối cùng của khóa trị liệu. Nhưng c̣n đối với Charles,
tôi vẫn cảm thấy dửng dưng và không muốn thấy ông ấy lại nữa. Ngày
cuối cùng của khóa trị liệu, trong khi các bạn cầu nguyện cho gia
đ́nh tôi, tôi bỗng nôn nao hồi hộp chờ đợi ngày mai sẽ được gặp lại
chồng. Niềm tin yêu lại dâng tràn trong tim tôi như ngày cưới. Tôi
không hiểu rơ nguồn ngọn của niềm tin ấy và cũng chẳng cần t́m hiểu.
Tôi chỉ biết là khi bóng chồng tôi xuất hiện đón tôi sau khóa trị
liệu, tôi chạy như bay đến ngă vào ṿng tay chàng.
Giờ đây, an b́nh hạnh phúc trở về với gia đ́nh chúng tôi. Chúng tôi
hằng ngày cầu nguyện chung để cám tạ Chúa đă ǵn giữ t́nh yêu cho
chúng tôi. Hai con tôi cũng tham dự buổi cầu nguyện trong gia đ́nh
và các bất ḥa đă biến mất hẳn. Thằng bé Simon hết nằm mơ thấy ác
mộng, không c̣n la hoảng ban đêm nữa. Và lạ hơn cả là thằng bé sau
mấy năm học chữ không được, nay đă tấn tới trông thấy. Nó đọc được
viết được khá thông thạo, làm các bà giáo ngẩn ngơ. Gia đ́nh chúng
tôi bây giờ thật là gắn bó với nhau, nhất là trong các buổi cầu
nguyện, và luôn khuyến khích nhau bổ dưỡng bằng các bí tích lănh
nhận thường xuyên.
MAIANH (….123)
|