|
GIA Đ̀NH LÀ
NGUỒN T̀NH YÊU.
Louise Brissette là một phụ nữ người Canada 47 tuổi,
không chồng nhưng có đến 24 người con, đứa nào cũng được yêu thương
toàn vẹn như nhau. Các con của bà Brissette thuộc nhiều lứa tuổi và
đều có một đặc điểm chung là người tàn tật.
Ngay từ hồi c̣n nhỏ, Louise Brissette đă yêu thích việc chăm sóc cho
các em bé. Người trong nhà đă gọi đùa cô bé là bà mẹ tư hon. Năm 22
tuổi, Louise tốt nghiệp chuyên viên liệu pháp vật lư, nhưng không hề
có ư định lập gia đ́nh mặc dù được nhiều người theo đuổi muốn tính
đến chuyện trăm năm. Chị đi sang châu Mỹ La Tinh, rồi sau đó, sang
châu Phi để chăm sóc các trẻ tàn tật. Tiếp đến chị cùng với một bạn
gái chạy xe gắn máy đi một ṿng Nam Mỹ và lên đến tận vùng Đất Lửa
để ”làm quen với trẻ em thế giới”. Trong những năm tận tụy làm việc,
chị nhận ra được cảnh sống đau khổ của các trẻ thơ tàn tật, bị bỏ
rơi không ai màng tới. Khi trở về Canada, chị thấy ngay cả tại quốc
gia tân tiến này, các trẻ em tàn tật cũng bị đời hất hủi ruồng bỏ.
Louise quyết định trở thành bà mẹ của các trẻ em tàn tật. Chị xin
nuôi đứa con đầu tiên là Jean Benoit ngày mùng 6 tháng 4 năm 1978,
lúc chú bé vừa được 9 tháng. Jean Benoit bị tật nứt đốt sống (spina
bifida), suốt đời phải ngồi xe lăn. Tháng 11 năm 1981, chị Louise
tưng bừng đón nhận đứa con nuôi thứ hai là Marie, cũng bị bệnh tủy
sống chẻ đôi nhưng nhẹ hơn Jean một chút v́ có thể tự di chuyển
được. Kế đó, các trợ tá xă hội giới thiệu chị mổi khi có một bé thơ
tàn tật bị bỏ rơi. Nhiều khi, chính các cha mẹ t́m đến xin chị nhận
đứa con tàn tật của họ làm con nuôi. Không phải là trường hợp nào
cũng được chị Louise nhận lời ngay. Chị cân nhắc kỹ lưỡng trước sau
để nhận thức được rơ ràng đau là điều tốt cho đứa bé trước khi quyết
định. Chẳng hạn có nhiều trường hợp chị nhận lời giữ đứa trẻ tàn tật
vài tuần, nhưng rồi sau đó, cha mẹ nó đ̣i trở lại, và chị sung sướng
nhận ra là họ trở thành người khác, tha thiết thương yêu đứa con tàn
tật ḿnh đă ruồng rẫy trước đây. Nhưng cũng có nhiều trường hợp chị
xin nuôi luôn đứa bé ấy và để cho cha mẹ nó lui tới thăm viếng nó
thường xuyên, làm như thể đây là một gia đ́nh rộng mở vậy.
Năm 1984, chị Louise mua một căn hộ lớn hơn để đón tiếp thêm các trẻ
em tàn tật khác. Các nữ tu ḍng thừa sai thánh Boniface cho một nữ
tu tên là Claudette để phụ giúp chị một tay. Cũng trong thời gian
này, một hiệp hội tên là Hội đoàn trẻ thơ của t́nh yêu ra đời với
mục đích quyên góp tiền bạc để thành lập một ngân quỹ bảo trợ hoạt
động của chị Louise. Chị mừng lắm, mừng v́ từ nay, nhờ sự bảo trợ
của hiệp hội, chị có thể đón nhận thêm nhiều trẻ em tàn tật khác
nữa. Năm 1989, chị mua một ngôi nhà khác lớn hơn và có vườn rộng bao
quanh để có chỗ cho các con chị vui đùa chạy nhảy.
Tuy đứa nào cũng tàn tật, cả 24 người con của chị Louise đều rất
hạnh phúc v́ được thương yêu đồng đều nhau. Hơn thế nữa, chúng cũng
rất thương yêu nhau và tùy theo mức độ khả năng c̣n lại, sẵn sàng
giúp đỡ nhau. Các anh chị lớn dù ngồi trên ghế xe lăn, vẫn siêng
năng chăm sóc trông chừng lũ em nhỏ. Mỗi bữa ăn, cả nhà quây quần
bên bàn ăn, cùng chị Louise đọc kinh cám tạ ơn Chúa rồi đứa lớn giúp
đứa bé ăn uống chung với nhau. Mỗi lần đi dạo chơi nơi nào, cả nhà
cùng đi. Chị Louise lái một chiếc xe ca lớn mà một nhóm ân nhân đă
tặng cho gia đ́nh chị, chở cả nhà đi pic nic hay đi du ngoạn. Lũ trẻ
trong nhà được giáo dục rất nghiêm chỉnh, một số được đi học ở
trường tỉnh. Hầu hết các em đều tự lập, ngoại tŕ một số nhỏ hoàn
toàn bị tê liệt. Chị Louise cũng rất nghiêm khắc trong việc chọn các
cộng tác viên tự nguyện. Chị nói: Tự nguyện phục vụ không phải là
một tṛ chơi, nay làm mai bỏ được. Các con tôi cần đến sự chú ư và
hy sinh cao độ ở nơi những người chăm sóc chúng. Tôi không thể thay
người cộng tác như thay áo được, v́ điều này sẽ ảnh hưởng tiêu cực
trên tâm t́nh các con tôi. V́ thế, tôi phải rất cẩn thận trong lănh
vực chọn cộng sự viên. Các con tôi cần sự bền vững kiên tŕ để có
thể phát triển b́nh thường. Tôi là mẹ chúng, tôi có trách nhiệm lớn
trong việc chọn người cộng tác săn sóc chúng. Nhưng có một Người mà
chị Louise đặt trọn ḷng tin tưởng cậy trông vô bờ bến, đó là Thiên
Chúa. Chị nói: Nếu không có Chúa, th́ cơ sở này không thể thành h́nh
và hiện hữu đến ngày nay. Trong gia đ́nh tôi, chẳng ai là người có
công ăn việc làm tốt đẹp cả. Thế mà chúng tôi vẫn có thể cho các con
tôi ăn ngày ba bữa thỏa thuê, quần áo lành lặn sạch sẽ, sửa chữa và
mở rộng nhà cửa theo nhu cầu... Mới đây nhất, ngày mà tôi quyết định
nhận đứa con gái út là Sarah, út cho đến lúc này đấy nhé, cũng là
ngày mà tôi nhận được tấm chi phiếu 4 ngàn Mỹ Kim với một hàng chữ
duy nhất viết: ”Xin Chúa chúc lành và ǵn giữ bà trong an b́nh”.
MAIANH (…..124)
|