|
LINH MỤC ĐẦU TIÊN CỦA THỔ DÂN KAREN Ở THÁI LAN
- Lạy Chúa, đại dương Chúa quá bao la mà chiếc thuyền con quá
bé nhỏ. Xin Chúa giúp con!
Đó là lời nguyện Cha Gioan-Phaolo Saimu cho in trên tấm ảnh
lưu niệm ngày Cha được hồng phúc lănh thiên chức Linh Mục,
25-5-1996. Cha là Linh Mục đầu tiên của sắc tộc thiểu số Karen, sống
ở miền Bắc Thái Lan gần biên giới Miến-Điện, ngày nay là Myanmar.
Con đường ơn gọi của Cha Saimu được Cha Gabriel Tygreat, Linh Mục
Hội Thừa Sai Paris (MEP) kể lại.
Hồi ấy là năm 1973. Tôi mới đến truyền giáo tại Thái Lan. Trước đó
hai năm, tôi mở một trường tiểu học trong làng Chongkeêb, dành cho
người Karen. Vào thời kỳ đó, không một làng nào của người Karen có
trường học. V́ trong vùng chưa có tín hữu Công Giáo nên tôi dành
trọn thời giờ cho trường học.
Mục đích của tôi là giúp sắc dân Karen có kiến thức cơ bản tối
thiểu. Tôi chọn các giáo viên người Karen, am tường về ngôn ngữ trẻ
em. Tôi chăm sóc cách riêng các trẻ mồ côi Karen. Phần đông chúng
không được đến trường, v́ cha mẹ nuôi thường bắt chúng phải làm việc
cho họ. Tôi đem về nhà nuôi khoảng 6,7 em mồ côi để chúng có thể học
đọc và viết.
Ban đầu, tôi để ư thấy một bé trai thường đến trường - sau giờ học -
và chơi chung với các trẻ mồ côi. Bé trai nói tiếng Karen. Tôi hỏi
chuyện th́ bé cho biết tên Saimu và sống bên kia biên giới Thái,
trong một làng của Miến-Điện. Nhưng v́ người Miến-Điện bao vây làng
Karen nên mẹ bé và bé chạy sang bên này lánh nạn. Các anh trai của
bé th́ ở lại để giữ làng. Tôi liền bảo:
- Trong thời gian ở đây, con nên đến trường học chung với các bạn
mới của con!
Bé nhận lời ngay, không do dự. Bé xin mẹ đến ở chung với các trẻ mồ
côi của tôi.
Rất nhanh sau đó, tôi khám phá Saimu là cậu bé chuyên cần, kỷ luật
và thông minh. Cậu bé luôn dẫn đầu lớp .. Thế nhưng, vào một buổi
sáng, khi vừa dâng Thánh Lễ xong, bước ra khỏi nhà nguyện, tôi trông
thấy Saimu cùng mẹ đến chào từ biệt tôi. Tiếng súng đă im nên hai mẹ
con trở về làng cũ. Tôi hỏi Saimu:
- Con không muốn ở lại đây để tiếp tục học sao? Bởi v́, về bên kia,
rất có thể con sẽ không được đến trường thường xuyên, v́ người
Miến-Điện t́m đến quấy phá người Karen, do đó trường học hay bị đóng
cửa?
Lần này cũng thế, Saimu không do dự một giây. Cậu bé để mẹ đi về một
ḿnh, cậu ở lại với tôi.
Sau bậc tiểu học, Saimu xin tôi lănh bí tích Rửa Tội và chọn tên
thánh là Gioan-Phaolo, tên của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II vừa
mới được bầu làm chủ chăn Giáo Hội Hoàn Vũ vào đúng năm đó, 1978!
Gioan-Phaolo Saimu tiếp tục là học sinh chuyên cần, kỷ luật và xuất
sắc. Cậu bé lập đi lập lại với tôi là cậu ao ước trở thành Linh Mục.
Tôi gởi Saimu đến trường trung học Công Giáo Thánh-Nicolas do Cha
Pierre Laborie điều khiển.
Saimu giữ kỷ niệm thật đẹp về thời gian học tại đây. Sau này Saimu
thổ lộ với tôi:
- Chính trong thời gian này mà con học biết và yêu thích cầu nguyện,
dưới sự dẫn dắt của Cha Pierre Laborie.
Khi lên bậc trung học đệ nhị cấp th́ tôi lại chuyển Saimu sang
trường Các Sư Huynh La-San. Các Sư Huynh có thói quen hướng dẫn cách
riêng những học sinh có ước muốn trở thành Linh Mục hay tu sĩ. Saimu
xin ghi tên vào đại chủng viện ở thủ đô Bangkok.
Măn bốn năm triết, thầy Saimu xin ngừng một năm để đi hoạt động mục
vụ nơi các làng người Karen. Thầy được dân làng rất mực quư mến. Sau
thời gian thực tập, thầy trở lại chủng viện và học tiếp thần học,
chuẩn bị lănh chức Linh Mục.
Càng tiến tới ngày thụ phong, thầy Saimu lại đâm ra hoang mang lo
lắng. Không phải hoang mang về ơn gọi Linh Mục, nhưng về khung cảnh
mục vụ. Rồi đây, thầy sẽ là Linh Mục trẻ đầu tiên của người Karen
giữa đoàn Linh Mục cao tuổi người Thái. Khác biệt này có thể gây ra
mặc cảm giữa đôi bên. Một bên tự ti và bên kia lại tự tôn!
Dầu suy nghĩ lo lắng như thế, thầy Saimu đă thắng vượt tất cả và
nhất quyết tiến tới.
Sau cùng, ngày hồng phúc, ngày mong đợi của tôi gần 20 năm qua đă
đến.
Thầy Gioan-Phaolo Saimu thu phong Linh Mục ngày 25-5-1996. Thầy được
chịu chức tại trung tâm người Karen của giáo phận. Một tuần sau, tân
Linh Mục dâng Thánh Lễ mở tay tại nhà thờ xứ đạo Chongkeêb, nơi tân
Linh Mục đă lănh bí tích Rửa Tội, Thêm Sức và xưng tội cùng rước lễ
lần đầu.
Hồng Ân THIÊN CHÚA bao la. Muôn đời con sẽ ngợi ca ơn Người.
... ”Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn và
quư mến hết ḷng, Ta cho thần khí Ta ngự trên nó; nó sẽ làm sáng tỏ
công lư trước muôn dân. Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để
ai nghe tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, nó không đành bẻ
gẫy, tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi. Nó sẽ trung thành làm
sáng tỏ công lư. Nó không yếu hèn, không chịu phục, cho đến khi
thiết lập công lư trên địa cầu. Dân các hải đảo xa xăm đều mong được
nó chỉ bảo” (Isaia 42,1-4).
(”Missions Étrangères de Paris”, n.314, Décembre/1996, trang
295-298)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
|