|
BỆNH NHÂN NAN Y TIN TƯỞNG NƠI
THIÊN CHÚA QUAN PH̉NG
... Đầu mùa hạ 1996, kết quả cuộc khám sức khoẻ định
kỳ thật tốt đẹp. Nhờ ơn Chúa, mọi sự diễn tiến b́nh thường và tôi
thấy đời ḿnh toàn màu hồng!
Thế nhưng hạnh phúc không kéo dài lâu. Niềm vui thật ngắn ngủi. Bởi
lẽ, ngay hôm sau, vị bác sĩ điện thoại thông báo cho tôi biết:
- Cuộc phân tích máu cho thấy có điều ǵ đó không ổn trong cơ thể.
Chúng tôi muốn làm lại cuộc thử nghiệm này, để kiểm chứng có ǵ lầm
lẫn không.
Cuộc thử máu lần thứ hai cũng đưa đến kết quả y như lần trước. Thế
là bác sĩ quyết định làm thêm các cuộc khám nghiệm quan trọng khác
để t́m cho ra triệu chứng chính xác.
Sáng hôm ấy, khi tỉnh thuốc mê, tôi thấy vị bác sĩ tiến lại gần với
nét mặt nghiêm trọng. Tôi hiểu ngay có chuyện không lành. Bác sĩ
nói:
- Ông bị ung thư nơi ruột già. Cần phải mổ tức khắc!
Bây giờ hồi tưởng giây phút ấy, tôi nhớ ḿnh vẫn b́nh tĩnh. Tôi nghe
như bác sĩ tuyên bố bệnh trạng của người nào khác, chứ không phải
của chính tôi. Tôi ngạc nhiên v́ thấy ḿnh không hoảng hốt. Sau đó
tôi mới hiểu rằng, trạng thái b́nh an tinh thần này là kết quả của
20 năm cầu nguyện, kể từ ngày tôi khám phá ra T́nh Yêu THIÊN CHÚA.
Đó cũng là kết quả lời nguyện của bao nhiêu người khác, cầu bầu thay
cho tôi.
Tôi nhập viện ngay và được giải phẫu vào hôm sau. Trong lúc mổ, bác
sĩ khám phá ra nhiều chỗ ung thư khác và cắt bỏ đi. Riêng phần ung
thư chạm đến mật, bác sĩ chưa vội mổ. Hai ngày trước đó, tôi vẫn c̣n
chơi thể thao, mập mạnh như thường. Bỗng nhiên một sớm một chiều,
tôi trở thành người bị ung thư, với một tương lai bất định và đen
tối.
Khi tôi hỏi thăm cô trợ tá bác sĩ về bệnh trạng th́ cô trả lời:
- Bác đang ở trong giai đoạn thứ tư. 5% những người bị bệnh như bác
chỉ sống hơn hai năm!
Tôi hết ḷng ghi ơn sự ngay thẳng của cô y tá cho tôi biết sự thật,
không dấu diếm. Sau này tôi biết thêm là vị bác sĩ giải phẫu đă
thông báo cho gia đ́nh rơ về bệnh trạng trầm trọng của tôi.
Việc bất ngờ khám phá ra chứng bệnh nan y dạy tôi bài học khó quên.
Hơn bao giờ hết, tôi ư thức thân phận mỏng ḍn của con người và nhận
ra rơ ràng rằng:
- Cuộc sống của chúng ta đích thật nằm trong tay THIÊN CHÚA.
Mỗi người chúng ta nên tự hỏi, ḿnh sẽ phản ứng ra sao, nếu bất chợt
một ngày nào đó, bỗng đứng trên bờ vực thẳm của sự sống: thập tử
nhất sinh? Ḿnh sẽ can đảm hay hốt hoảng khiếp sợ? Hoặc ḿnh sẽ anh
dũng chấp nhận bệnh trạng khiến mọi người chung quanh phải thán
phục?
Vào thời thế chiến thứ hai 1939-1945, tôi từng phục dịch tại Âu
Châu, trong các phi vụ oanh tạc. Nói thế có nghĩa là tôi từng đối
diện với cái chết, từng vào sinh ra tử! Thế nhưng giờ đây, trong đời
sống của một công dân thời b́nh, cao niên, phản ứng của con người có
thể đổi khác. Điều này cho thấy, trước một trạng huống vô cùng hiểm
nguy, con người sẽ tỏ lộ chân tướng đích thực của ḿnh:
- Can đảm hay hèn nhất, tuân phục thánh ư THIÊN CHÚA hay phản
loạn chống lại Ngài. Phản ứng tốt hay xấu tùy thuộc nơi t́nh yêu và
mức độ sống kết hiệp của con người với THIÊN CHÚA.
Sau khi mổ, tôi được chữa trị theo phương pháp hóa học. Dĩ nhiên
cuộc trị liệu thật khắt khe và mệt mỏi. Hiền thê tôi đúng là nơi
nương ẩn cho niềm tin và t́nh yêu, đặc biệt trong thời gian thử
thách này. Các con tôi cũng cho tôi nhiều sức mạnh và niềm vui. Bạn
bè và người quen biết cũng nâng đỡ tôi bằng lời cầu nguyện và bằng
cử chỉ thân thiện, chí t́nh. Tất cả những điều ấy giúp ích cho tôi
rất nhiều.
Tôi thấy ngày sống của ḿnh bị thu ngắn, nhưng tôi không hoảng sợ.
Viễn tượng rời bỏ trần gian để đi vào cuộc sống khác, mới mẻ và tốt
đẹp hơn, không thể gieo vào ḷng con người những âu lo kinh hoàng.
Trái lại, con người nên hân hoan mỗi khi nghĩ rằng:
- Ḿnh ra đi về Nhà Cha, nếm hưởng hạnh phúc vô bờ, như lời thánh
Phaolo Tông Đồ viết cho tín hữu Corintô rằng: ”Điều mắt chẳng hề
thấy, tai chẳng hề nghe, ḷng người không hề nghĩ tới, đó lại là
điều THIÊN CHÚA đă dọn sẵn cho những ai yêu mến Người” (1Cor 2,9).
Hơn bao năm trôi qua kể từ ngày tôi bị khám phá ra chứng ung thư
trầm trọng. Cuộc chữa chạy tiến hành tốt đẹp và tôi tiếp tục an lành
mạnh khoẻ. Hôm nay, khi viết những hàng chữ này, ḷng tôi dâng lên
THIÊN CHÚA lời tri ân chân thành nhất và tôi ngâm nga câu hát: ”Hồng
Ân THIÊN CHÚA bao la, muôn đời con sẽ ngợi ca ơn Người”.
Chứng từ Đức Tin của ông Francis, bệnh nhân nan y người Mỹ.
... ”Ṇi giống nào đáng trọng? Thưa ṇi giống con người. Ṇi
giống nào đáng trọng? Thưa những người kính sợ THIÊN CHÚA. Ṇi giống
nào đáng khinh? Thưa ṇi giống con người. Ṇi giống nào đáng khinh?
Thưa những kẻ vi phạm các điều răn. Thủ lănh th́ đáng trọng giữa anh
em, c̣n những ai kính sợ THIÊN CHÚA th́ đáng trọng trước mặt Người.
Kẻ giàu, người sang cũng như kẻ nghèo: niềm hănh diện của tất cả là
kính sợ THIÊN CHÚA” (Sách Huấn Ca 10,19-22).
(”Messager de la Miséricorde Divine”, Septembre/1999, trang
14-18)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
|