|
CUỘC HOÁN CẢI CỦA MỘT PHỤ NỮ CÔNG GIÁO ĐỨC
... Một ngày trong năm 1945, trên chuyến xe lửa quốc tế từ thủ đô
Roma của Ư đến thủ đô Berne của Thụy Sĩ, hai phụ nữ Công Giáo t́nh
cờ gặp nhau.
Một người quốc tịch Đức. Người kia quốc tịch Ba Lan. Hôm ấy là Chúa
Nhật cuối tháng 11, lễ trọng kính Đức Chúa GIÊSU KITÔ Vua. Khi đến
ga Milano (Bắc Ư) xe lửa dừng lại khoảng 1 giờ. Bà Maria - phụ nữ Ba
Lan - muốn lợi dụng trạm dừng này lấy taxi đến nhà thờ Chính Ṭa
Milano, tham dự Thánh Lễ. Bà nhờ bạn đồng hành người Đức - cô Helen
- trông coi hành lư. Bỏ vội mấy tờ báo Công Giáo trong đó có tờ
”Dieu Vivant - THIÊN CHÚA Hằng Sống” trên băng ghế để giữ chỗ ngồi,
bà Maria đi ngay.
Khi bà Maria trở lại bước lên xe lửa th́ cũng là lúc xe lửa chuyển
bánh. Hai phụ nữ trao đổi với nhau vài câu nói xă giao rồi cả hai
cùng giữ thinh lặng. Nhưng khi đến Berne, thủ đô Thụy Sĩ, trước khi
chia tay nhau, bà Helen bỗng hỏi xin địa chỉ của bà Maria.
Mấy năm dài đằng đẵng trôi qua .. Một hôm bà Maria nhận được lá thư
của một nữ đan sĩ viết từ một đan viện ở Đức. Khi mở thư và đọc ngay
những gịng đầu, bà Maria bỗng h́nh dung ra phụ nữ Đức bà gặp trên
tàu lửa vào năm 1945 xa xưa. Đại ư bức thư như sau:
... Khi tôi gặp bà trên chuyến xe hôm đó, tôi đang ở trong t́nh
trạng khủng hoảng trầm trọng. Thế chiến thứ hai đă cướp mất của tôi
tất cả: gia đ́nh, của cải và danh dự .. Vào năm 1939, tôi là thanh
nữ 18 tuổi, tràn đầy hận thù và kiêu hănh. Tôi kiêu hănh thuộc về
dân tộc Đức và mù quáng nghe theo mọi lời tuyên truyền dối trá của
nhà độc tài khát máu Adolf Hitler (1889-1945). Giới trẻ chúng tôi
lúc bấy giờ chỉ thấy trước mắt thần tượng Hitler .. Nhưng rồi chẳng
bao lâu sau, thế chiến thứ hai đưa chúng tôi vào những giấc mộng hăi
hùng. Ba người anh trai của tôi ngă gục trên chiến trường Nga. Người
anh thứ tư bị người Mỹ đưa ra xử bắn v́ tội phạm chiến tranh. Cha mẹ
tôi v́ quá buồn sầu, theo nhau từ trần trong khoảng thời gian ngắn.
Phần tôi, tôi có hai đứa con hoang. Nhưng cả hai bị chết v́ bom đạn
trong thời chiến.
Khi thế chiến thứ hai chấm dứt và Đức quốc bị thất trận nhục nhă ê
chề, tôi như người thoát ra khỏi một cơn ác mộng. Khi người anh thứ
tư của tôi bị đem ra xét xử v́ tội phạm chiến tranh tôi mới kinh
hoàng khám phá ra những trại tập trung sát nhân của đức-quốc-xă! Tôi
cảm thấy vô cùng đau đớn và xấu hổ v́ những điều bỉ ổi mà dân tộc
Đức đă gây ra cho các dân tộc khác trên hoàn cầu!
Tôi sinh ra trong một gia đ́nh Công Giáo. Nhưng cha mẹ chúng tôi
không mấy chú ư đến việc giáo dục con cái trên lănh vực tôn giáo. V́
thế, ngay trong tuổi trẻ, tôi đă đánh mất niềm tin vào THIÊN CHÚA.
Và khi thử thách đến, tôi hoàn toàn rơi vào cảnh tuyệt vọng. Tôi chỉ
có một ư nghĩ duy nhất: TỰ TỬ! Tuy nhiên, tôi không bỏ hẳn ư niệm về
THIÊN CHÚA. Đối với tôi, THIÊN CHÚA là Đấng Công Minh xét xử chứ
không phải THIÊN CHÚA Từ Bi Nhân Hậu!
Thú thật, ngày t́nh cờ gặp bà trên chuyến xe lửa và thái độ bà tức
tốc lấy xe taxi đi tham dự Thánh Lễ, chỉ làm tôi bật cười chế nhạo
mà thôi! Nhưng THIÊN CHÚA Quan Pḥng vẫn dơi mắt theo tôi. Chính tập
san ”Dieu Vivant - THIÊN CHÚA Hằng Sống” của bà đă làm xáo trộn cuộc
đời tôi. Tôi lơ đăng cầm tờ báo và lật một vài trang để đọc. Nhưng
rồi mắt tôi chú ư đến một bài báo viết về t́nh yêu của thánh nữ
Têrêxa Hài Đồng GIÊSU (1873-1897) dành riêng cho người vô thần,
những kẻ không tin tưởng và người tội lỗi nói chung. Thánh nữ đặt
ḿnh vào địa vị của tội nhân và kêu cầu ḷng từ bi thương xót của
Đức Chúa GIÊSU KITÔ như sau: ”Lạy Đức Chúa GIÊSU, ơn duy nhất mà con
kêu xin cùng Chúa là xin cho chúng con đừng bao giờ xúc phạm đến
Chúa .. Xin Chúa thương xót chúng con và xin cho chúng con được nên
công chính trước mặt Chúa”.
Bài báo đă làm đảo lộn mọi t́nh cảm tôn giáo của tôi. Tôi bỗng thâm
tín: ”Chính tội lỗi của tôi lôi kéo ḷng từ bi nhân hậu của Chúa”.
Sau đó tôi t́m gặp Linh Mục để xưng tội .. Hôm nay viết cho bà những
gịng này, ḷng tôi dâng lên niềm an b́nh, hạnh phúc và tri ân vô
bờ. Cuộc đời tôi hoàn toàn biến đổi. Hiện tại tôi sống trong đan
viện .. và tên ḍng của tôi là nữ tu Têrêxa.
Đọc xong bức thư, bà Maria lấy giấy viết trả lời ngay cho Chị
Têrêxa. Nhưng rồi thư đi mà chẳng có hồi âm! Măi một thời gian sau,
bà Maria nhận lá thư của Mẹ Bề Trên báo tin chị Têrêxa qua đời.
Trong thư, Mẹ Bề Trên kể lại những ngày cuối đời của chị nữ tu thánh
thiện. Chị Têrêxa chấp nhận bệnh tật và thử thách với ḷng quảng đại
và niềm vui tràn đầy.
... ”Đường kẻ lành đi là đường ngay thẳng, lối kẻ hiền theo là
lối Chúa san bằng. Vâng, lạy THIÊN CHÚA, trên con đường thánh ư vạch
ra, chúng con chờ đợi Chúa. Hồn chúng con khát vọng Thánh Danh và
ước mong tưởng nhớ đến Ngài. Suốt đêm trường, hồn con khao khát
Chúa, trong thâm tâm, những kiếm t́m khắc khoải. Khi Chúa thực thi
quyết định của ḿnh khắp năm châu, người bốn bể học biết đường công
chính” (Isaia 26,7-9).
(Maria Winowska, ”Du Sang sur les Mains”, Editions Saint Paul,
1988, trang 119-127)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
|