|
TIN TƯỞNG
NƠI THIÊN CHÚA QUAN PH̉NG
Chị Margherita thuộc Phong Trào Chiêm Niệm Truyền
Giáo sống theo tinh thần Linh Mục Chân Phúc Charles de Foucauld
(1858-1916), Tiểu Đệ Đức Chúa GIÊSU.
Phong trào thành h́nh ngày 7-10-1951 tại Cuneo ở miền Piemonte (Tây
Bắc Ư). Phong trào do Cha Andrea Gasparino - người Ư - đề xướng có
mục đích chăm sóc các trẻ em nghèo, mồ côi, bụi đời quy tụ trong các
làng thiếu niên. Theo tên gọi, phong trào đặt nền tảng trên sự cầu
nguyện và dấn thân phục vụ giới trẻ. Phong trào đă thành lập nhiều
huynh đoàn rải rác trên lục địa Phi châu và một số nước ở Á châu.
Sau đây là chứng từ về ḷng tin tưởng nơi THIÊN CHÚA Quan Pḥng, qua
sự trợ giúp của Đức Trinh Nữ Rất Thánh MARIA. Chứng từ do Chị
Margherita kể lại. Chị làm việc truyền giáo tại lục địa Phi Châu.
Từ ít lâu nay, ḷng tôi chĩu nặng mối cảm thương. Ngày ngày tôi
chứng kiến cảnh một gia đ́nh gồm chồng mù, vợ tê bại, sống vất-vơ
vất-vưởng không cửa không nhà. Tôi đau đớn lắm, nhưng không biết làm
thế nào để giúp đỡ họ. Đào đâu cho ra tiền để xây cho họ một nơi trú
ngụ, dù chỉ gồm bốn bức tường và một mái nhà??? Bỗng một ngày, tôi
nảy ra ư định làm cuộc giao kèo với Đức Mẹ MARIA. Tôi thưa với Đức
Mẹ:
- Lạy Mẹ yêu dấu của con, nếu nội trong 8 ngày, con nhận được món
quà tặng, con sẽ lập tức xây một mái nhà cho gia đ́nh khốn khổ này!
Một buổi chiều, tôi chuẩn bị đưa một thiếu nữ trong làng đến nhà
thương. Vào chính lúc ấy, một Linh Mục ḍng Tên đến thăm cứ điểm
truyền giáo của chúng tôi. Ngài ân cần thăm hỏi về công việc tông
đồ. Sau một hồi lắng nghe tôi kể chuyện, ngài rút ra một phong b́
đưa tôi và nói:
- Một tập sinh ḍng Tên người Ḥa Lan gởi cho tôi số tiền này để
giúp người nghèo. Tôi nghĩ rằng, những người nghèo hiện đang có mặt
tại đây. Chị hăy cầm lấy và phân chia cho người nghèo tùy ư Chị!
Giơ hai tay cầm lấy phong b́, ḷng tôi dâng lên niềm cảm tạ tha
thiết. Trăm ngàn ư tưởng diễn ra trong đầu. Tuy nhiên, tôi không vội
vàng mở ra ngay. Tôi đem phong b́ đặt dưới bức tượng Đức Mẹ và tự
hứa sẽ chỉ mở ra sau khi ở nhà thương về.
Suốt ngày hôm đó, tôi miên man với ư nghĩ:
- Đức Mẹ đă nhận kư giao kèo với ḿnh rồi! Vậy bây giờ, ḿnh phải
làm ǵ? Phải làm ǵ đây?
Giữ lời hứa, tối hôm ấy, tôi cẩn thận mở phong b́ ra xem. Trong
phong b́, có đủ số tiền để xây một căn nhà nho nhỏ bằng gạch.
Tôi huy động ngay một số thanh niên thiếu nữ trong làng. Chúng tôi
bắt tay vào công cuộc xây cất. Chúng tôi chọn một mảnh đất bỏ hoang
và khởi công liền. Cùng hợp tác với chúng tôi có một tín hữu tin
lành. Bác làm việc cho chúng tôi với một đồng lương tượng trưng.
Vài ngày sau, trong lúc tôi nói chuyện với một phụ nữ trong làng về
những người sống lang thang không nhà không cửa, có một người đàn
ông đứng cạnh đó theo dơi câu chuyện của chúng tôi. Khi hiểu rơ vấn
đề, ông đề nghị dâng cúng ngay cho chúng tôi một xe cam-nhông gạch.
Tôi vừa vui mừng vừa lúng túng, bởi lẽ, tôi không hề có dự án xây
cất nhà cửa cho người nghèo! Nhưng, Chúa Quan Pḥng đă giục ḷng
người giàu hảo tâm giúp đỡ, chúng tôi phải tiếp nhận tất cả của dâng
cúng để mưu ích cho nhiều người.
Chúng tôi đo lại đất đai, tính toán tiền bạc, mướn thợ xây cất. Sau
cùng, không phải một căn nhà mà là 5 căn nhà được thành h́nh cho
người nghèo có chỗ trú ngụ.
Năm sau đó, 5 căn nhà trở thành 12 căn nhà. Cặp vợ chồng nghèo đầu
tiên giờ trở thành khoảng 40 người nghèo gồm: các bà độc thân, các
cụ già, các bà góa với con thơ, người phong cùi và người tàn tật. Đó
là ngôi làng Bác Ái đầu tiên xuất hiện bên cạnh huynh đoàn của chúng
tôi. Ngôi làng sinh sống hoàn toàn nhờ sự trợ giúp của những tấm
ḷng vàng và nhất là, nhờ sự yêu thương của THIÊN CHÚA Quan Pḥng,
qua lời chuyển cầu của Đức Trinh Nữ Rất Thánh MARIA.
Nơi cứ điểm truyền giáo có một phụ nữ Công Giáo đạo đức thường mang
đến cho chúng tôi kẹo bánh để phân phát cho các trẻ em nghèo. Từ đó
chúng tôi âu yếm tặng bà biệt hiệu ”Bà Bánh Kẹo”.
Mỗi lần đến huynh đoàn, bà chứng kiến cảnh trẻ em và người già, ngồi
bệt dưới đất, dọc theo con đường dẫn đến huynh đoàn. Một hôm bà hỏi
chúng tôi:
- Những người này họ ngồi đợi ǵ thế?
Chúng tôi trả lời:
- Đợi chúng tôi phân phát thực phẩm!
Và sự thật là như thế. Từ hai năm trước đó, chúng tôi thường xuyên
nhận ”viện trợ Hoa Kỳ”. Viện trợ này giúp chúng tôi nuôi sống trẻ
em, người già và những người nghèo khổ nhất. Bỗng một hôm, người phụ
trách việc phân phát đồ cứu trợ báo tin cho biết là tổ chức ”Cứu trợ
Hoa Kỳ” quyết định không gởi thực phẩm cho chúng tôi nữa.
Tin này đến với chúng tôi như ”cú sét”! T́m đâu ra tiền để nuôi sống
bao nhiêu mạng người? Viễn tượng đen tối này xé nát ruột gan chúng
tôi. Nơi kho thực phẩm, chúng tôi chỉ c̣n vỏn vẹn hai bao thực phẩm.
Trong những ngày tới đây, chúng tôi bị bó buộc phải đóng cửa, không
tiếp nhận ai đến xin thức ăn nơi cứ điểm truyền giáo nữa! Những ngày
đó, khi qú trong nhà thờ cầu nguyện hoặc viếng Ḿnh Thánh Chúa, tâm
trí tôi cứ bị chi phối bởi cảnh tượng đói khổ của người nghèo.
Chính trong thời gian ấy, người phụ nữ đạo đức ”Bà Bánh Kẹo” bất ngờ
đến thăm cứ điểm truyền giáo. Bà cũng chứng kiến cảnh tượng quen
thuộc: những đứa trẻ ốm o và những người già cả gầy c̣m ngồi bệt
dưới đất và .. chờ đợi! Nhưng lần này, các khuôn mặt chờ đợi lộ vẽ
buồn bă và âu lo hơn. Bà thắc mắc hỏi cho biết lư do. Chúng tôi
tŕnh bày thảm cảnh thiếu lương thực. Nghe xong, bà động ḷng trắc
ẩn và hứa sẽ vận động sự cứu trợ nơi các đồng nghiệp của bà.
Một thời gian ngắn sau đó, đồ cứu trợ đến thường xuyên với chúng
tôi, như một phép lạ hóa bánh ra nhiều, khiến mỗi ngày chúng tôi có
thể nuôi sống 250 người nghèo gồm trẻ em và người già cả.
... Đức Chúa GIÊSU cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt
lên Trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ
trao cho dân chúng. Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh c̣n
thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. Số người ăn có tới năm
ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con (Matthêu 14,19-21).
(”L'impossibile è possibile”, Edizione ”Città dei Ragazzi”, 1990,
trang 165-166)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
|