| . |
|
Cuộc hành tŕnh “Thắp sáng Trại phong Di Linh” của ca đoàn giáo xứ Xóm Chiếu Sàig̣n VietCatholic News (Thứ Ba 26/08/2008 10:40) Cuộc hành tŕnh “Thắp sáng Trại phong Di Linh”
Sáu mươi tám năm về trước, ngày 30/10/1940, thi sĩ Hà Mặc Tử,
một thi sĩ Công Giáo với những bài thơ đời và thơ đạo nổi tiếng
đă qua đời ở tuổi 28 v́ mắc căn bệnh phong cùi không thể chữa
trị. Ngày hôm nay, với sự tiến bộ của y khoa, bệnh phong (cùi,
hủi) hoàn toàn có thể chữa khỏi, nhưng v́ mức độ tàn phá cơ thể
cũng như những biến chứng tai ác, nên dù người ta có kiến thức
nhiều hơn về căn bệnh này, các bệnh nhân phong vẫn phải gánh
chịu nhiều thành kiến xă hội, bị xa lánh, cô lập, và thậm chí bị
hắt hủi.
Trở lại với các phần ăn sáng, những phần ăn tưởng chừng b́nh
thường của người Sài G̣n nhưng lại là ao ước của biết bao người
ở Trại phong này: Một hộp xôi với một cái đùi gà chiên! Các d́
cho biết, đối với các gia đ́nh sống trong trại th́ nhu cầu ăn
uống của họ rất là đơn giản, chủ yếu là gạo để họ có thể sinh
sống, thức ăn th́ chủ yếu là rau. Đối với những người bệnh nặng,
đủ tiêu chuẩn trợ cấp của nhà nước th́ mỗi tháng cũng chỉ được
hưởng 200.000 đồng (200.000 đồng thời băo giá th́ thật là con số
nhỏ nhoi!), c̣n những người không có tiêu chuẩn chủ yếu sống nhờ
vào t́nh thương của các mạnh thường quân và đặc biệt sự chăm
sóc, nuôi nấng của các d́ nơi đây.
Bài Tin Mừng Chúa Nhật nói đến việc Thánh Phêrô tuyên xưng đức
tin: "Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống". Trong bài
giảng lễ Cha chủ tế cũng nói đến đức tin, ngài nói rằng gần 50
ca viên chúng tôi đến đây “đă làm cho bầu khí phụng vụ của chúng
ta trở nên ấm áp hơn, và có thể nói làm cho Thánh Lễ này thực sự
đem lại rất nhiều ấn tượng cho chúng ta. Không những họ chia sẻ
cùng một đức tin với chúng ta trong niềm tin vào Đức Giêsu Kitô
con Thiên Chúa hằng sống mà chính chúng ta cũng đang chia sẻ một
đức tin mạnh mẽ của chúng ta cho họ nữa. Không phải họ đến với
chúng ta trong tư cách của những người là ân nhân chia sẻ t́nh
thương, chia sẻ những ǵ họ có cho chúng ta mà thôi, nhưng họ
cũng trao ban cho chúng ta một niềm tin để chúng ta thấy rằng
tất cả mọi nơi, mọi lúc, tất cả mọi người đều là con cái của
Thiên Chúa và họ cũng trao ban đức tin đó cho chúng ta. Không
những chúng ta đón nhận, chúng ta cũng đă và sẽ trao ban cho họ
một trong những điều căn bản mà đời sống của chúng ta hằng ngày,
chúng ta vẫn đang sống và làm chứng tá, chính là niềm tin mạnh
mẽ của chúng ta trong đau khổ, đây có thể nói là sự nâng đỡ rất
lớn, sự chia sẻ đức tin rất lớn cho chính bản thân của họ, là
những người trẻ trong hoàn cảnh sống phồn hoa và có nhiều biến
động hơn tất cả chúng ta. Chúng ở trong khung cảnh rất đầm ấm,
b́nh an, c̣n chính họ phải qua nhiều thử thách gian nan trong
môi trường sống đầy sôi động cũng như thách thức khắc nghiệt. Và
v́ vậy khi trở về với hoàn cảnh sống của ḿnh, chính niềm tin và
sự nâng đỡ đức tin của chúng ta là những người đă trải qua rất
nhiều năm tháng trong đau đớn của bệnh tật về tinh thần cũng như
thể xác, sẽ là một sự nâng đỡ rất lớn đức tin của họ để chính
trong những thử thách gian nan đó, chính trong những giờ phút
khủng hoảng niềm tin nơi Chúa và nơi con người họ nh́n đến Thánh
Lễ hôm nay, nó là một ấn tượng để chia sẻ và trao ban niềm tin
đến cho họ”.
Theo các d́, đă lâu rồi mới có một cuộc quy tụ thật đông đảo như
hôm nay v́ thường th́ các đoàn công tác xă hội lên đây vào ngày
thường nên các em người đi học, người đi làm. Chính v́ đông đảo
thiếu nhi như vậy, khoảng 90 em, nên sau khi ăn sáng các em tham
dự vào các tṛ chơi vận động rất hết ḿnh, nét hớn hở vui tươi
lộ rơ trên khuôn mặt của các em và theo nhận xét của các anh chị
thành viên trong đoàn th́ bọn trẻ đă chơi hết ḿnh. Chẳng những
trẻ con, thiếu niên mà một vài người lớn mang bệnh thiểu năng,
trí tuệ kém phát triển cũng tham gia tṛ chơi một cách hứng thú.
Theo lời các d́ ở đây, th́ dẫu cho một số người c̣n có thể lao
động được khi cơn bệnh không c̣n bộc phát hay như con em họ cũng
không nhiễm bệnh do đây là căn bệnh không di truyền và các d́
cũng đă chăm sóc để con cái họ không bị lây nhiễm th́ họ cũng
chỉ có thể gieo trồng vườn tượt nhỏ để có chút ít rau để sống
thôi chứ trong trại hoàn toàn không thể trồng trọt, sản xuất ǵ
được. Bởi lẽ một điều thật đơn giản là sản phẩm của trại phong
th́ không có nơi tiêu thụ! Con em của các gia đ́nh trong trại
cũng đi làm thuê làm mướn khi mùa vụ thu hoạch cà phê, nhưng số
tiền kiếm được cũng nhỏ nhoi do xuất thân của họ. Do hoàn cảnh
như thế nên đa số quần áo, trang phục của họ đều phải dựa vào
những người hảo tâm, khi th́ quần áo cũ, khi th́ chăn màn chiếu,
khi th́ đồ mới… cái nào vừa vặn th́ mặc bằng không th́ các d́
sửa lại cho họ có cái mặc. Nhưng có một điều các d́ đă lam được
là hầu hết trẻ nhỏ trong trại đều lễ phép, đều được tài trợ đi
học hết cấp 3 và tùy theo nguyện vọng mà các em cũng được tài
trợ cho học đại học. Thành quả đạt được là đă có 02 bác sĩ là
con cái bệnh nhân về phục vụ tại trại và 01 giáo viên cấp ba
hiện đang dạy tại Di Linh.
Những ngày cuối trước chuyến đi, ngoài tiền bạc ra, từng thùng
hàng, từng bao đồ cũ nhưng c̣n sử dụng được của anh chị em được
gởi tới tấp, và chúng tôi cũng đă mua thêm cho mỗi gia đ́nh một
áo mới hay xấp vải để giúp họ có cái mặc. Gạo, ḿ, nuớc tương,
dầu ăn, quần áo, tập vở, bút viết… những thứ tưởng chừng b́nh
thường đối với chúng tôi ở xứ Sài G̣n phồn hoa đô hội nhưng lại
là những thứ mà biết bao người nghèo khổ khốn cùng nói chung,
các gia đ́nh bệnh nhân phong nói riêng cần đến và trông chờ sự
trợ giúp của những người con cái Chúa cũng như các vị hảo tâm
muôn phương. Cái nắng chói chang của buổi trưa đă làm các ông,
các bà thấm mệt v́ mới nhận quà của anh Việt kiều rồi quay sang
nhận quà của chúng tôi. Một người trong đoàn chúng tôi nhận xét
rằng họ nhận quà cũng thật khổ sở, mệt nhọc. Đa số trong họ hoặc
già cả, hoặc thương tật hoặc mất sức hay là phụ nữ nên khi nhận
một bao gạo mười kư cộng một số đồ lỉnh kỉnh cũng là quá sức.
Tại trại phong, chúng tôi cũng được tiếp xúc với các nữ tu khác,
các d́ luôn cởi mở, thân t́nh trong tṛ chuyện và thường nhắc
đến những đau đớn và khổ sở mà người bệnh và gia đ́nh của họ
phải gánh chịu. Có những nữ tu c̣n rất trẻ, đến nỗi một số anh
trong đoàn chúng tôi phải trầm trồ: “D́ sao mà xinh đẹp thế!?!”.
Con cái Chúa là thế đó, bỏ qua tất cả, tiền tài, danh vọng, nhan
sắc để dấn thân phục vụ những người bị xă hội khinh khi, miệt
thị khi mắc trong người căn bệnh nan y. Điều này làm tôi nhớ một
câu mà một linh mục đă viết trên mạng: “Yêu chính là hy sinh,
bạn có dám yêu chăng?”. Cầu xin Chúa ban cho các d́ ở đây luôn
yêu thương các bệnh nhân nghĩa là hy sinh tất cả để đền đáp t́nh
yêu mà Chúa đă ban cho chính mỗi con người.
|
|