.

Nữ tu Mến Thánh Giá Yên Ḥa với bệnh nhân phong Quỳnh Lập

Xem h́nh

 

Được h́nh thành từ năm 2004, hiện nay Cộng đoàn nữ tu Yên Hoà (thuộc Cộng đoàn MTG Trang Nứa - Hội Ḍng Mến Thánh giá Vinh) gồm có 10 chị em, trong đó 5 chị đă khấn và 5 đệ tử. Tuy là một cộng đoàn chưa lớn, nhưng những công việc mà các chị đă và đang làm cho riêng những bệnh nhân ở trại phong Quỳnh Lập quả không hề nhỏ chút nào. Chưa kể đến những việc làm khác cho người dân như: chăm nom, săn sóc người già neo đơn, người nghèo, các hội đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể, Lớp dự tu, hay lớp huấn nghệ cho giới trẻ và dạy giáo lư...

 

Từ trước tới nay, những bệnh nhân phong cùi ở trại Quỳnh Lập vẫn luôn nhận được ít nhiều sự giúp đỡ từ một số tổ chức từ thiện và các cá nhân hảo tâm. Nhất là, bắt đầu từ năm 2006, sau bao nhiêu cố gắng, linh mục quản xứ Yên Hoà đă liên lạc và xin được cho 293 bệnh nhân một số tiền trợ cấp hàng tháng từ Hội bạn người cùi Việt Nam (trụ sở đóng tại Cali - Mỹ). Theo từng đợt, các nữ tu trực tiếp nhận quà từ Hội rồi chuyển đến tận tay các bệnh nhân, mỗi người 80.000 đồng/1 tháng. C̣n con cháu của các bệnh nhân đang là học sinh, sinh viên th́ được trợ giúp tiền học theo niên khoá: học sinh mẫu giáo: 30 USD; cấp I: 40 USD; cấp II: 50 USD; cấp III: 70 USD; trung cấp: 200 USD; cao đẳng: 250 USD; đại học: 300 USD. Đó là những món quà hết sức quư báu góp phần giảm bớt khó khăn cho các bệnh nhân trong sinh hoạt hàng ngày, đồng thời giúp con em họ có thêm điều kiện học tập. Cũng nhờ đó mà hiện nay số lượng học sinh – sinh viên con cái của bệnh nhân phong không ngừng được tăng lên: mẫu giáo: 19 em; cấp I: 29 em; cấp II: 32 em; cấp III: 21 em; trung cấp: 7 em; cao đẳng: 1 em; nhất là có 5 em sinh viên đại học, trong đó một số em đă tốt nghiệp và t́m được việc làm ổn định. Riêng các em không c̣n đi học nữa th́ các xơ gửi vào cho học nghề may ở Trung tâm dạy nghề xứ Yên Ḥa, và sau khi măn khóa th́ liên hệ cho đi làm ở Hải Pḥng hoặc miền Nam, những em không muốn đi làm xa th́ được cấp máy may để “lập nghiệp”.

Qủa thật cuộc sống của các bệnh nhân tuy đă được một số cá nhân và tổ chức quan tâm, giúp đỡ nhưng vẫn c̣n rất nhiều khó khăn, không ít nhu cầu tối thiểu của họ chưa được đáp ứng. Hiểu được điều đó, các sơ đă rất tận t́nh đến tận từng gia đ́nh thăm hỏi, t́m hiểu, để biết được những ǵ bà con c̣n thiếu thốn, rồi từ đó đứng ra làm đơn xin Hội bạn người cùi Việt Nam trợ giúp thêm cho họ. Các bệnh nhân không ngần ngại tŕnh bày với các xơ, người th́ chưa có chiếc xe lăn, người th́ làm nhà c̣n thiếu đôi cánh cửa, người th́ muốn một chiếc áo ấm, chiếc chăn, chiếc xe đạp, người th́ cần một ít tiền bồi dưỡng sau khi phẫu thuật, cưa chân, người th́ hoàn cảnh đặc biệt khó khăn: những nhu cầu chính mà bà con đang trông chờ vào sự giúp đỡ của những tấm ḷng cao cả.   

Không chỉ những bệnh nhân trong trại, mà cả những bệnh nhân ở ngoài trại cũng được các xơ hết sức yêu thương. Chẳng hạn như gia đ́nh ông Nguyễn Vơ Hội và bà Lê Thị Hương ở xóm 4, xă Quỳnh Vinh, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, v́ hoàn cảnh khó khăn, đă được các xơ vay cho 10.000.000 đồng để làm ăn. Ngoài ra, thông qua các cha xứ, người quen, các xơ c̣n t́m cách liên lạc với những bệnh nhân ở hai tỉnh Hà Tĩnh và Nghệ An chưa được vào trại, chưa được hưởng các chế độ trợ cấp, để xin trợ giúp cho họ. Qua đây, các xơ cũng muốn nhắn gửi tới những bệnh nhân phong cùi và những người quen biết các bệnh nhân mạnh dạn liên lạc với các xơ theo địa chỉ: Maria Nguyễn Thị Nguyện, hoặc Anna Bùi Thị Châu, cộng đoàn Mến Thánh giá Yên Hoà, xóm 4, Quỳnh Vinh, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Điện thoại : 0383217240 hoặc Lm quản xứ Yên Ḥa, điện thoại 038.3773997, để các xơ giới thiệu lên Hội bạn người cùi Việt Nam xin họ giúp đỡ.

Bên cạnh sự trợ giúp về vật chất th́ những động viên, an ủi về t́nh thần đối với các bệnh nhân cũng rất ư nghĩa và cần thiết. Tuy quăng đường từ Cộng đoàn đến trại phong không phải là ngắn (khoảng 15 km), lại lắm dốc núi, nhưng các xơ vẫn thường xuyên thu xếp công việc để đến thăm hỏi, giúp đỡ các bệnh nhân. Đối với các bệnh nhân, các xơ đă trở thành những người bạn thân thiết, “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu” mọi tâm tư, t́nh cảm. Mỗi khi các xơ đến thăm là các giường, pḥng bệnh lại tràn ngập niềm vui và tiếng cười; các bệnh nhân chạy ngay ra ngơ đón chào và ôm chầm lấy các xơ.

Các xơ luôn tràn đầy yêu thương trong những ánh mắt nh́n, tận t́nh với những th́a cơm muỗng cháo đút, nhẹ nhàng trong những động tác dắt dùi, êm ái cùng những cử chỉ xoa bóp, mát xa, thân mật trong những cái ôm ấp, vỗ về, hài hước trong những câu chuyện góp vui: tất cả đă trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày của các bệnh nhân. Đến nỗi như bà Trần Thị Hoe, tuy mắt không thấy ǵ nhưng chỉ cần nghe giọng nói là biết ngay xơ nào vừa đến, chỉ cần nắm lấy bàn tay là biết đó là xơ nào mà chẳng cần phải hỏi tên; hay như ông Ngô Thế Giảng, đă từng là một nhà sư trước khi nhiễm bệnh, tuổi ngoài thất thập rồi mà lúc nào cũng một “chị” hai “em” với các xơ. Qủa thật các xơ đă đem lại bao niềm vui, niềm an ủi lớn lao cho những bệnh nhân trong cuộc sống bệnh tật, khó khăn.

Trao đổi với chúng tôi, xơ Maria Nguyễn Thị Nguyện tâm sự: “Tiếp xúc nhiều với các bệnh nhân mới biết cuộc sống của họ c̣n rất nhiều khó khăn, cần sự đồng cảm, sẻ chia của tất cả mọi người. Công việc nhỏ mọn của chúng con chỉ là chiếc cầu nối giữa các bệnh nhân với những tấm ḷng hảo tâm mà thôi. Cũng có thể ḿnh mang tới cho họ được một chút niềm vui, nhưng thú thật chính họ mới đem lại cho ḿnh nhiều hạnh phúc trong cuộc đời tận hiến. Qua họ ḿnh nhận ra Chúa luôn hiện diện trong mỗi anh chị em, đặc biệt là những bệnh nhân, những người “bé mọn” của Chúa”.
 



J.B. Cao Xuân Hưng

 

QUAY VỀ TRANG CHÍNH