Trang chủ / ___CẦU NGUYỆN / Bêtania : Bữa tiệc của tình bạn – Hội Thánh của lòng mến (Ga 12,1-11)

Bêtania : Bữa tiệc của tình bạn – Hội Thánh của lòng mến (Ga 12,1-11)

MM Tân, SJ.

Sáu ngày trước lễ Vượt Qua,

Bêtania, như một Nagiaret thứ hai, mái nhà của tình bạn

“ở đó người ta dọn bữa ăn tối thiết đãi Đức Giê-su…

Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quí giá xức chân Đức Giê-su.

Giu-đa It-ca-ri-ôt lên tiếng tiếc rẻ :

“Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo ?”

Đức Giê-su nói : “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy.

Thật vậy, người nghèo thì lúc nào bên cạnh anh em cũng có ;

còn thầy, anh em không có mãi đâu.”

Bêtania, con tim của tình bạn, chẳng tiếc ai điều gì,

cũng chẳng giữ một ai, tình bạn là để sống và để trao.

Khi hai chị em cho người đến báo cho Chúa Giê-su biết “người Thầy thương đang đau nặng”, nhưng vì biết Đức Giê-su đang bị người Do Thái tìm giết, vì thế, hai chị em chỉ báo thôi chứ không nài ép.

Còn Đức Giê-Su thì cũng sẵn sàng liều mạng vì bạn,

và cả tối nay nữa, tham dự bữa tiệc mà lòng dạ bồn chồn:

Người đã hình dung ra cái ngày bị đóng đinh vào thập giá, thân xác sẽ được mai táng ra sao?

Bởi theo thông lệ thì xác một tử tội khi tháo xuống khỏi thập giá sẽ bị quăng cho chim trời, cho thú rừng ăn thịt, và vì thế, lúc này đây, khi nhìn từng giọt dầu lăn dài dưới chân, Chúa như nhìn thấy thân xác mình trong ngày mai táng.

Bình dầu thơm cam tòng quí giá,

Sao lại không bán lấy 300 quan tiền mà cho người nghèo.

300 quan tiền, phải chăng là cái giá của lòng mến,

Cái thế giới lợi nhuận tham  lam xóa nhòa lòng mến

Chứ cái giá của tình bạn phải đánh đổi bằng cả mạng sống

Thật vậy : “không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).

Con tim của tình bạn không dấu nhau điều gì :

“Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết” (Ga 15,15).

Maria ở Bethania, người con gái đã bao lần ngồi lặng dưới chân thầy…một con tim lắng nghe.

Cô không làm được việc cho Chúa như Matta lăng xăng nấu nướng

Cô không làm được việc gì cho người khác, cho Giáo Hội

Chỉ ngồi lặng bên Thầy, một con tim yêu mến,

Một mình cô đã hiểu rằng Giáo Hội trước tiên hết là để yêu mến,

cô đã hiểu Tin Mừng là tình yêu cứu độ,

không hệ tại việc mình làm cho Chúa, mà là cảm tạ vì Chúa đã làm cho mình,

Cảm tạ không hết, lấy chi lên mặt kể công

Cô đang cất cao lời kinh tạ ơn của người trinh nữ Nagiaret :

“Đấng toàn năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, Danh Ngươi là thánh”.

Còn anh Lazarô hôm nay là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người,

Mới ít ngày trước đây thôi, anh không biết đâu,

Khi đứng trước thân phận con người phải chết, mà lại là cái chết của một người bạn thân,

Đức Giêsu đã thổn thức trong lòng, và coi kìa, Người đã khóc.

Hai hàng nước mắt của Con Thiên Chúa làm người tuôn trào

cùng với lời khấn nguyện tha thiết như chưa bao giờ,

và Thiên Chúa Cha khi nhìn Con khóc cũng khộng thể cầm lòng,

vì thế khi đứng trước mộ phần của anh,

Người đã cất lên lời kinh ta ơn trong tiếng reo vui,

Tếng reo vui của con tim của tình bạn tưởng như chia lìa vĩnh viễn mà vẫn còn gặp lại :

“Cha ơi, con cảm tạ Cha vì Cha đã nhận lời Con. Con biết mà, thế nào Cha cũng nhận lời Con”

Và bữa tiệc hôm nay, đến lượt anh Lazarô reo vui,

Anh đâu ngờ ngay bên nấm mồ của đời người và của lịch sử là câu chuyện của tình bạn gắn liền với chuyện về sự sống,

Thật tuyệt diệu khi Giêsu Đấng khơi nguồn sự sống, cũng là Đấng cùng anh thêu dệt nên tình bạn, đến nỗi Người không thể cầm nước mắt khi nhìn anh bất động trong mồ.

Tội nghiệp cho Giu-đa Itcariot,

cho những ai tham lam tiền bạc, biết nghĩ đến người nghèo mà không thể nghĩ về Thầy,

Tôi nghiệp cho người môn đệ phản bội,

cho những ai bao năm theo Thầy mà lòng vẩn khép lại trước TÌNH YÊU và SỰ SỐNG…

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.