Trang chủ / ____BÀI VIẾT / Tiếng gọi của lòng thương xót Thiên Chúa, từ núi rừng Bạch Xa

Tiếng gọi của lòng thương xót Thiên Chúa, từ núi rừng Bạch Xa

                                                                                                                                       MM Tân, SJ.

  • Người đàn bị băng huyết đã 12 năm,
  • Một bé gái vừa “an giấc” trước cặp mắt đau xót của cha mẹ họ hàng,
  • Giê-su, Con Thiên Chúa làm người, là Con Một yêu dấu, theo kế hoạch  của Thiên Chúa Cha : đã được trao ban cho thế gian,

“để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga,3,16).

Người đàn bà bị băng huyết đã tin, tin rằng chỉ cần sờ vào áo Người thôi, và đã được chữa lành,

Một vị thủ lãnh đã tin và đã cầu cứu Đức Giêsu xin cứu sống bé gái vừa mới chết, Người đã vào nhà, “cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy. (x.Mt 9,18-26)

Chuyện diễn ra hai ngàn năm trước vẫn là chuyện hôm nay và cho mãi tới muôn đời.

“NIỀM VUI CỦA TIN MỪNG đổ đầy trái tim và cuộc sống của tất cả những ai gặp Chúa Giêsu.

Những ai chấp nhận đề nghị cứu độ của Người đều được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn phiền, trống rỗng nội tâm và cô đơn.

Với Đức Kitô, niềm vui luôn luôn luôn được tái sinh…

(ĐGH Phanxicô ngay trong phần mở đầu tông huấn Niềm vui của Tin Mừng).

Với Đức Kitô Giêsu, mọi cảnh đời được nhận chìm vào con tim của lòng thương xót Thiên Chúa,

tất cả những ai tin tưởng sẽ được chữa lành, đươc chăm sóc và được thương yêu.

Giáo hội của Chúa Giê-su hôm nay,  trong khi lắng nghe tiếng gọi của lòng Chúa thương xót, không chỉ rao truyền, mà là để lòng Chúa thương xót biến đổi,  để người tín hữu có được con tim của lòng thuơng xót…từ đó “người ta sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy”,

Để ngang qua những cảnh đời bất hạnh,

Thiên Chúa tiếp tục thi thố quyền năng của Người,

Quyền năng của lòng thương xót.

Khi lòng thương xót Thiên Chúa lên tiếng, và có tiếng người đáp lại

thì những ngôi nhà rách nát sẽ mang khuôn mặt mới, đầy ắp nghĩa tình. đủ sức chống chọi với gió mưa,

Chuyện hôm nay đây thôi, tại giáo xứ Bạch Xa,

Đôi vợ chồng trẻ và ba đứa con nhỏ sống vất vưởng trong một mái nhà không hơn túp lều,

Đã bao năm rồi trong vòng tay Thiên Chúa của lòng thương xót chở che, dù gió lùa đêm lạnh, cơm ăn bữa đói bữa no, nhưng tình thương yêu vẫn luôn tràn đầy.
Những con người lòng dạ đơn nghèo như thế, xứng đáng có được mái nhà mới,để cuộc sống bớt cơ cực và thêm tươi vui.

Và hôm nay, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt từng người khi bước vào nhà mới,

đây phải chăng là ngôi nhà của ước mơ hay chỉ là trong mơ?,

nhưng Thiên Chúa của lòng thương xót thì đã mơ ước từ lâu, và Người đã lên tiếng gọi trong trái tim những người thành tâm và biết xót thương.

Nhìn miệng của người cha lắp bắp muốn nói lời cảm ơn mọi người, mà không nói thành lời :

cảm ơn những đôi tay và những tấm lòng đã chung sức xây dựng nên ngôi nhà này,

để Thiên Chúa của lòng thương xót bao năm ấp ủ, chạnh lòng trước phận nghèo,

nay vơi bớt nỗi lòng,

và reo vui, tiếng reo vui của Con Thiên Chúa làm người và ở cùng chúng ta.   

Kỳ diệu thay những tấm lòng, những con tim của lòng thương xót, đã chung sức dựng lên ngôi nhà này, để Thiên Chúa ở với con cái loài người, giữa lương dân.

Ngôi nhà thứ hai, cũng tại Bạch Xa,

Mái nhà của một đôi vợ chồng được mở đầu với những dấu ấn đẹp,

Anh chị quen biết, thương nhau, và đã nên vợ nên chồng ngay từ thuở thanh xuân,

Họ đã cùng nhau dựng lên ngôi nhà lá đủ cho hai trái tim vàng cất tiếng gọi cuộc đời,

giữa núi rừng và sông suối.

nhưng vào một đêm trời nhá nhem tối, chàng đi câu lộn ao nhà người,

bị đánh một cây ngay đầu,

từ đó không còn thật tính người.

tối ngày lang thang, chẳng làm được việc gì, chỉ thích viết văn, viết cho thần tiên đọc chứ người trần nhìn vào “biết chết liền”.

Rõ khổ cho chị vợ tần tảo sớm hôm “xức tép nuôi cò”.

Lần đầu gặp mặt đã gần trưa, từ trong mùng anh lồm cồm bò dậy,

thoạt nhìn thì đây là một chàng trai cũng ra dáng đấy chứ, hỏi ra mới biết anh  ốm yếu lắm, thêm cái đầu bất bình thường,

anh sống ở đâu và sống với ai cũng bị hất hủi,

Đã hai lần nổi điên châm lửa đốt nhà.

Ôi, Cái mái nhà tranh tre chỉ cần một mồi lửa nhỏ là cháy rụi.

Chị vợ hỏi đốt nhà rồi ở đâu?

người điên khi đang mơ thấy mình lên tiên thì cần gì nhà.

Cuối cùng vợ chồng con cái phải về ở nhờ nhà ngoại,

nhưng người trần mắt thịt sống chung với ông tiên sao chịu nổi,

và gia đình bên ngoại đã dựng riêng cho vợ chồng anh một mái nhà  sàn ghép tre.

Theo thời gian mặt sàn đây đó bong tróc, gẫy.

Đi đứng phải chú ý nếu không sẽ lọt xuống đất. 
Một mái nhà, một người chồng đáng thương hơn đáng ghét,

Nhưng nhiều người thì lại cứ nói đáng ghét hơn đáng thương kể cả gia đình bên vợ.

Người vợ trong hoàn cảnh này thật đáng thương,

Hai đứa con trong nhà : bé trai giống mẹ trông thật dễ thương ; còn bé gái giống cha trông tội lắm.

Hoàn cảnh gia đình thế đấy thôi,

xin được viết ra đây, và KHÔNG NÓI GÌ

Thế nhưng,  Thiên Chúa của lòng thương xót đã lên tiếng,

ngay sáng hôm nay,

ngôi nhà cũ đã bị xô đổ, không còn nhà để mỗi lần anh chồng mơ cõi tiên châm lửa đốt,

và một ngôi nhà xây mới đang dần hiện lên,

nhờ bàn tay của nhóm các anh em thiện nguyện giáo xứ Bạch Xa,

cùng với anh em họ hàng và đôi tay âm thầm xa gần,

đưa cõi tiên xuống ngay trong cõi phàm trần này.

Để ông tiên an lòng ở mãi với vợ con.

Một mái nhà lương dân, một ông chồng tối ngày cứ như người cõi trên…sẽ trở thành tổ ấm,

Một cuộc vượt qua cõi chết, khó lắm không?

Tất cả bắt đầu từ ngày hôm nay,

“chúng ta đã từ cõi chết bước vào cõi sống

vì chúng ta yêu thuơng anh em” (1Ga 3,14),

từng ngày, mái nhà này sẽ trở thành tổ ấm trong vòng tay mọi người,

từng ngày diễn ra phép màu của lòng Chúa thương xót.

Từng ngày, ngôi nhà trở thành điểm hẹn : nhà của tình bạn,

Cõi tiên đây rồi

Xin tiếp tục để ra đây 15 căn nhà nữa, chung hoàn cảnh,

để đây – và không nói gì.

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.