Trang nhà / ____BÀI TIÊU ĐIỂM / Tiếng gọi của Đấng chữa lành nhân thế bệnh hoạn tật nguyền

Tiếng gọi của Đấng chữa lành nhân thế bệnh hoạn tật nguyền

MM Tân, S.J.

  Lc 5,12-16

Một người đầy phong hủi cất tiếng kêu van :
“Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”.
Người giơ tay đụng vào anh ta và bảo :
“Tôi muốn, anh sạch đi”.
Lời cầu của người mắc bệnh phong thật lạ thường, muốn được chữa lành nhưng lại không nài ép.
Đời thưở nào có người xin mà lại nói “nếu Ngài muốn” bao giờ.

Thực ra, hơn ai hết, mang phận nghèo, phận yếu đau bệnh tật, bị người đời hất hủi, anh đã nhìn thấy nơi Giê-su, hiện thân của lòng thương xót Thiên Chúa, và trong khi cất lên lời cầu của phận nghèo, anh biết rằng, tiếng kêu than của phận nghèo bấy lâu đã được Thiên Chúa đáp lời, đến nỗi đã sai Con nhập thể làm người, để chữa lành và ban ơn giải thoát.

‘Nếu Ngài muốn”, Giê-su ơi, con xin điều Ngài muốn, con chỉ muốn điều Ngài muốn thôi, để nhịp đập của trái tim con chung nhịp đập với trái tim của Con Thiên Chúa làm người.
“Tôi muốn anh sạch đi”.
Sao, Chúa nói sao, Chúa cũng muốn điều con muốn sao !
Con biết mà, ngay từ khi cất tiếng khóc đầu đời phận người, con tim của Chúa đã hòa chung nỗi khổ của phận nghèo, để hôm nay trên bước đường sứ mạng, Chúa đón đường từng phận nghèo chúng con, chỉ cần con mở lời, là Chúa ra tay cứu chữa, đưa con về với mọi người.

Thế là từ thân phận của những người bị loại trừ, những con tim dễ tổn thương, Chúa đưa con về với thế giới của con, về với đồng bào của con.
Bàn tay Chúa, tình yêu Chúa đời đời con ca tụng.
Khi Chúa đưa mắt nhìn một người phong hủi, thì lòng Chúa muốn ôm ấp mọi người phong .
Khi Chúa đưa mắt nhìn một con người nghèo khổ cô đơn, thì Chúa cũng muốn dang đôi cánh an ủi vỗ về tất cả.

Nghĩa là Chúa phải đi đến cùng của bước đường sứ mạng, như Chúa Cha đã ủy thác, và như lòng Chúa đã khấn nguyện : “theo như sách thánh đã chép về Con” (Dt 10,7).
Chúa phải đi cho đến tận thập giá, ngai tòa của Đấng Cứu độ trần gian, và “mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19,30):
“Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt người làm Đức Chúa và làm Đấng Kitô” (Cv 2,36).

Thế là từ đây, Đức Giê-su với một thể xác vinh quang và linh thiêng, có thể tiếp tục thanh tẩy và chữa lành nhân thế :

Và cũng từ đây, Đức Giê-su không còn đứng nhìn con người từ ngoài kia, mà có thể có mặt ngay trong cõi lòng của mỗi con người : thở với con người và nghe hơi thở của từng người vẫn còn phải chịu đựng bệnh phong hủi, sống giữa những người yếu đau bệnh tật, đói nghèo, những người đang oằn vai trước gánh nặng bản thân và gánh nặng luơng tâm.

“Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận;
Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào Danh Người,
Thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,11-12).
“Tôi muốn anh sạch đi.”
“Tôi muốn, nhân thế đói khổ bệnh hoạn tật nguyền ơi, sạch đi.”
Giê-su đang gào thét nỗi đau nhân thế.

Người đang gào thét, tiếng gào thét xé nát tâm can của những người môn đệ, hiện thân của Giê-su hôm nay giữa lòng cuộc sống, đồng thời thúc đẩy tâm can của những người thành tâm thiện ý.
Cụ thể trong những ngày qua, có nhiều người tìm đến các làng người phong vùng Gia-Lai và Kon Tum để nâng đỡ. Chắc hẳn những anh chị em này cũng chung khao khát : “chúng tôi muốn bà con sạch hơn”, nghĩa là qua mùa đông này, chúng tôi muốn bà con, đặc biệt các cháu nhỏ ấm hơn, no đủ hơn chút ít, chút ít thôi.

Ở giữa bà con sáng nay, một nhóm các anh chị từ xa tới thăm một làng phong. Chúng tôi làm gì và nói gì thì cũng là chuyện từ trái tim đến trái tim, những trái tim của tình bạn, dù ngôn ngữ bất đồng, nhưng ai cũng cười tươi, cũng muốn ít là trong một khoảnh khắc chia sẻ cảnh đời của bà con, một khoảnh khắc thôi, cho chúng tối cảm nhận màu nhiệm nhập thể của Con Thiên Chúa làm người và… ở cùng những con người nghèo hèn. Đặc biệt chị trưởng nhóm, cuộc sống cũng lắm nỗi lòng, sáng nay giọng nói không ra tiếng, vẫn cố thều thào với mọi người. Khi trao cho các bé hộp sữa đậu nành, chị lấy ống hút đặt vào hộp, rồi cố bơm sữa vào miệng cháu bé, ôi con tim của tình mẫu tử là đây, cứ như thể cho cháu bú sữa từ lòng dạ của mình :

“Bố ơi, con cũng đã thấy các cháu sạch rồi, dù hình hài vẫn lấm lem, nhưng con thấy các cháu sạch rồi mà”.

Đúng vậy, nơi cung lòng Thiên Chúa thì các cháu sạch rồi, những con tim đơn nghèo, luôn chiếm một chỗ đặc biệt trong trái tim Thiên Chúa. Sáng nay bố vui lắm, vui nhất là khi nhìn thấy tình mẫu tử nơi Thiên Chúa dành cho các bé thơ được thể hiện từ trái tim và bàn tay của con, con giỏi lắm !
Trên đường về, nhóm chúng tôi lương giáo có đủ, nhưng trên khuôn mặt mọi người đều rạng rỡ vui tươi, vì tình Chúa đang ôm trọn cõi đời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.