Khát?

 

LỜI CHÚA (Ga 4, 1-26)

1Nhóm Pha-ri-sêu nghe tin Đức Giê-su thâu nạp và làm phép rửa cho nhiều môn đệ hơn ông Gio-an. 2 (Thật ra, không phải chính Đức Giê-su làm phép rửa, nhưng là các môn đệ của Người). 3 Biết thế, Đức Giê-su bỏ miền Giu-đê mà trở lại miền Ga-li-lê. 4 Do đó, Người phải băng qua Sa-ma-ri. 5 Vậy, Người đến một thành xứ Sa-ma-ri, tên là Xy-kha, gần thửa đất ông Gia-cóp đã cho con là ông Giu-se. 6 Ở đấy, có giếng của ông Gia-cóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.

7 Có một người phụ nữ Sa-ma-ri đến lấy nước. Đức Giê-su nói với người ấy: “Chị cho tôi xin chút nước uống!” 8 Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. 9 Người phụ nữ Sa-ma-ri liền nói: “Ông là người Do-thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Sa-ma-ri, cho ông nước uống sao?” Quả thế, người Do-thái không được giao thiệp với người Sa-ma-ri.10 Đức Giê-su trả lời: “Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: ‘Cho tôi chút nước uống’, thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống.” 11 Chị ấy nói: “Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? 12 Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Gia-cóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy.” 13 Đức Giê-su trả lời: “Ai uống nước này, sẽ lại khát. 14 Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.”

15 Người phụ nữ nói với Đức Giê-su: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước.” 16 Người bảo chị ấy: “Chị hãy gọi chồng chị, rồi trở lại đây.” 17 Người phụ nữ đáp: “Tôi không có chồng.” Đức Giê-su bảo: “Chị nói: ‘Tôi không có chồng’ là phải, 18 vì chị đã năm đời chồng rồi, và người hiện đang sống với chị không phải là chồng chị. Chị đã nói đúng.” 19 Người phụ nữ nói với Người: “Thưa ông, tôi thấy ông thật là một ngôn sứ…20 Cha ông chúng tôi đã thờ phượng Thiên Chúa trên núi này; còn các ông lại bảo: Giê-ru-sa-lem mới chính là nơi phải thờ phượng Thiên Chúa.” 21 Đức Giê-su phán: “Này chị, hãy tin tôi: đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giê-ru-sa-lem. 22 Các người thờ Đấng các người không biết; còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ phát xuất từ dân Do-thái. 23 Nhưng giờ đã đến –và chính là lúc này đây– giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. 24 Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật.” 25 Người phụ nữ thưa: “Tôi biết Đấng Mê-si-a, gọi là Đức Ki-tô, sẽ đến. Khi Người đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự.” 26 Đức Giê-su nói: “Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây.”

SUY NIỆM

Ơn gọi theo Chúa Giê-su có nhiều hình thù, kích thước và màu sắc khác nhau. 

Mỗi người cũng có những cách thức theo Chúa khác nhau.

Nhưng bản chất của việc theo Chúa là khao khát sự hoàn thiện trong tình bạn trọn đời với Chúa Giê-su.

Ơn gọi cũng có thể trở nên một sự ngạc nhiên lớn đối với những ai cảm nhận được ơn cao quý này. Người đó có thể đã từng sống xa cách Chúa, và bất chợt thấy Chúa chạm đến tâm hồn mình.

Điều không thể ngờ tới nay bỗng trở thành hiện thực.

Tôi tự hỏi không biết đây có phải là trường hợp của bạn hay không.

Người phụ nữ “đầy trải nghiệm” trong Tin Mừng Gio-an có thể là bạn. Bạn cũng nhận ra mình có một quá khứ với “nhiều màu sắc”. 

Lúc này, bạn cảm thấy bối rối và chẳng biết làm thế nào để nối kết hai điều: cuộc sống và ơn gọi.

Ngày qua ngày, người phụ nữ này sống theo ý riêng của mình; theo đuổi những ngôi sao mờ tối; sống chung chạ với nhiều người tình; họ chẳng những không cho cô điều gì, mà lại còn chiếm đoạt cái gia tài ít ỏi của cô.

Vì vậy, cuộc sống của cô trở nên trống rỗng như chiếc bình cô đang đội trên đầu.

Cô đã uống cạn những giọt nước cuối cùng.

Chẳng còn gì sót lại. 

Chẳng còn gì để mong chờ. 

Cô biết rõ mọi điều đã xảy ra. 

Cô đã thử qua tất cả. 

Đã trải qua tất cả.

Và cô cảm nhận rằng qua mỗi trải nghiệm mới, cô càng kiệt quệ, khô khan và mệt mỏi hơn.

Chẳng lạ gì, cô ta đang khát.

Và cô bắt đầu tìm đến giếng nước.

Ở đây có một sự tương đồng giữa chiếc bình trống rỗng và trái tim cô quạnh của cô. Trái tim ấy cũng đang bị lấp đầy bởi những tiếng thổn thức bi thảm về một quá khứ bất hạnh và nghiệt ngã.

Và rồi.

Bất thình lình.

Pong pong! (một tiếng vang lớn)

Chuyện trọng đại đã xảy đến.

Làm thế nào cô biết được người ngồi cạnh giếng không ai khác là Đấng Mê-si-a?

Đích thị là Ngài.

Và Chúa Giê-su đã nói chuyện với cô!

Ngài giả vờ xin cô thứ gì đó.

Đây là cách gợi chuyện thú vị của Chúa Giê-su. Ngài chỉ muốn khơi lên cuộc trò chuyện với cô.

Vì Ngài muốn ban cho cô điều gì đó mà cô đang rất cần.

Cô luôn có thể đổ đầy chiếc bình của cô bằng nước từ giếng Gia-cóp.

Nhưng còn trái tim của cô… Làm sao cô có thể phủ lấp sự trống trải trong trái tim mình?

——

Bạn hiểu rõ toàn bộ câu chuyện chứ?

Quá khứ đã trôi qua. 

Ơn gọi thì không hướng về quá khứ để làm gì cả.

Ơn gọi hướng về tương lai. 

Ơn gọi không phải một phần thưởng dành cho lòng trung tín của bạn với Chúa Giê-su trong quá khứ.

Cũng chẳng phải vì trong quá khứ, bạn đã bước trên con đường Giê-su.

Hãy đặt vấn đề thế này:

Nếu quá khứ của bạn đen tối, là một đống đổ nát, đừng lo lắng: Giê-su cũng có kế hoạch sử dụng những đổ nát ấy.

Ngài sẽ để cho những nền tảng của đời sống mới thấm sâu vào trong quá khứ của bạn, đồng thời, Ngài sẽ xây dựng đời sống mới ngay trên quá khứ đời bạn.

Quá khứ bị chôn vùi dưới sự hổ thẹn của chính nó.

Giờ đây Chúa Giê-su ban tặng cho bạn một đời sống mới.

Để lấp đầy sự trống vắng bạn đang gặp trong cuộc đời.

Sự trống vắng của tâm hồn.

Cơn khát tinh thần mà bạn cảm nhận được là do quá khứ tạo ra.

Nó cần được thỏa mãn nhờ Chúa Giê-su.

Chính quá khứ của bạn đưa bạn đến với Chúa Giê-su.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.