Lạy Chúa, sống đời tu, con thường cảm nghiệm nhiều mất mát mất những bạn bè quen lâu ngày không gặp gỡ mất những kỷ niệm không thường được hoài nhớ... Sau một thời gian theo Chúa, có dịp trở về những chốn cũ nơi xưa con thường gặp lại mình như một người lữ khách với bề bộn cảm giác mất mát và lạ xa...
Con hay diễn giải những mất mát ấy như là giá trả của đời tu, như là những hy sinh phải có trên hành trình theo Chúa. Con thường quên mất rằng những thất đoạt và đổi thay vốn là quy luật rất bình thường của cuộc sống…
Lạy Chúa, để có thể sống trọn vẹn cho Chúa con cần có một khoảng cách nhất định với cuộc đời để trái tim của con không đóng lại trên những gì thân thuộc và gần gũi nhưng mở ra cho Chúa và cho tất cả mọi người.
Xin cho tâm cảm của con trường thành hơn chính trong cảm giác xa lạ và mất mát. Xin cho cuộc đời con có một sự thống nhất liên tục nhờ không bám víu vào những mảng rời giữa mới và cũ, giữa xa lạ và thân thuộc nhưng dựa vào chính Chúa là Đấng luôn đồng hành theo con trên suốt chặng hành trình và trên từng bước đi của đời con.
Cao Gia An, S.J.







