Một người bạn Công giáo của tôi, khi nói về “con đường nhỏ” của thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, từng cho rằng: “Trở nên nhỏ bé thì thật là cao cả - nếu chúng ta có thể thực hiện được.” Nhưng trong ánh mắt của anh, tôi thấy một nỗi buồn lặng lẽ, như thể anh không tin rằng mình có thể làm được điều đó. Dù bản thân tôi đã nhận được nhiều sự an ủi khi đọc các tác phẩm của thánh Têrêsa, tôi cũng đã từng trải qua một cảm giác chán nản tương tự. Thánh Têrêsa nói về một “chiếc thang,” cũng là đôi tay của Đức Giêsu, nâng chị lên sự thánh thiện, bởi vì chị không thể tự mình leo lên những bậc thang dốc đứng của sự hoàn thiện. Như thế, Chị chỉ cần hành động với sự phó thác trọn vẹn và lòng tín thác vô biên, và Đức Giêsu sẽ nâng Chị lên đến sự thánh thiện. Nhưng đối với tôi, chính những lời ấy lại như những bậc thang khác. Chúa biết rõ rằng lòng tín thác của tôi thường không hề trọn vẹn như thế. Tôi biết rằng mình cần phải kiên trì thực hiện những việc làm nhỏ bé của mình bằng tình yêu và lòng tín thác, nhưng liệu tôi có đủ kiên trì chăng? Hay tôi sẽ liên tục trượt ngã khỏi con đường nhỏ ấy và tiếp tục sống trong một tình trạng tầm thường đầy chán nản?
Một ngày nọ, khi tôi đang suy nghĩ về nghịch lý này - tôi còn nhớ rõ đó là lúc mình đang đạp xe về nhà sau thánh lễ - bỗng nhiên lời của Đức Giêsu trên thập giá vang lên trong tâm trí tôi: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.” Ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng chính Đức Giêsu đã thực hiện sự tín thác trọn vẹn ấy thay cho tôi. Đúng vậy, tôi không có khả năng đạt đến sự tín thác trọn vẹn nơi tình yêu Thiên Chúa, nhưng trái tim của Đức Giêsu hoàn toàn tín thác vào Chúa Cha, và Người có thể sống sự tín thác ấy trong tôi. Tôi có thể nương tựa vào sự tín thác của Người nơi Chúa Cha thay vì dựa vào chính mình. Có thể đối với một tâm hồn đang tìm kiếm điều tương tự, điều này vẫn chưa đủ, và Thiên Chúa sẽ dẫn họ đến một sự hiểu biết sâu xa hơn. Nhưng đối với tôi, chỉ nhiêu đó là đủ. Nếu Đức Giêsu đã mang lấy nơi mình những cám dỗ chống lại sự tín thác của tôi, hệ tại ngay trong lời kêu trên thập giá: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con”, thì tôi cũng có thể đón nhận tiếng kêu tín thác của Người làm của mình: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.”
Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã viết trong tự truyện của mình rằng sự thánh thiện là “một khuynh hướng của tâm hồn giúp ta nên khiêm nhường và nhỏ bé trong vòng tay của Thiên Chúa, ý thức rõ sự yếu đuối của mình, và đồng thời dám tín thác - theo cách táo bạo nhất - vào lòng nhân hậu của Người như một người Cha.” Nói cách khác, sự thánh thiện hệ tại ở việc nghỉ ngơi như một trẻ thơ trong vòng tay từ phụ của Thiên Chúa. Tuy nhiên, thánh nữ cũng nhận ra rằng mọi nỗ lực riêng của mình nhằm đạt đến sự thánh thiện đều là bất lực. Vì thế, chị đã kêu lên cùng Thiên Chúa: “Con nài xin Chúa… chính Ngài hãy là sự thánh thiện của con!” Vậy thì, chị thánh đã nhận được lòng tín thác vào sự nhân hậu của Thiên Chúa - tức là sự thánh thiện của mình - từ đâu, nếu không phải từ chính Thiên Chúa? Và tinh thần đơn sơ như trẻ thơ của chị phát xuất từ đâu, nếu không phải là món quà từ chính Đức Kitô?
Xét trong tương quan với chúng ta, Đức Giêsu là Vua trên hết các vua; nhưng trong tương quan với Chúa Cha, Người là một người Con hoàn toàn tín thác. Trong bản tính thần linh, Người Con đồng bản thể với Chúa Cha về mọi phương diện, từ đời đời Người đã lãnh nhận chính hữu thể của mình từ nơi Chúa Cha. Cuộc sống phàm nhân của Người diễn tả chân lý này: “Thật, tôi bảo thật các ông: Người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm… Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm… vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.” (Ga 5,19-30). Ngay từ lúc khởi đầu sứ vụ, Chúa Cha đã công bố cho những người chung quanh điều mà Đức Giêsu hẳn đã luôn ý thức: Người là Con yêu dấu, đẹp lòng Chúa Cha. Cũng vậy, trước mồ Lazarô, Người cầu nguyện: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha vì Cha đã nhậm lời con… Cha hằng nhậm lời con” (Ga 11,41-42). Khi Người dạy các môn đệ nhìn nhận Thiên Chúa như một người Cha yêu thương và quan phòng, Người nói từ chính kinh nghiệm sống của mình. Chính từ lòng tín thác này, Người có thể trở nên khiêm hạ trước thế gian: Người quỳ xuống rửa chân cho các Tông Đồ; Người để mình bị bắt, dù Chúa Cha có thể sai các đạo binh thiên thần đến giải cứu người; Người rộng tay đón nhận sự nhạo báng và nhục nhã trên thập giá; và trong khi có thể nguyền rủa số phận mình, Người lại xin Thiên Chúa tha thứ, và bước vào cái chết như một trẻ thơ trao mình vào vòng tay Cha chí ái. Chính Người là Đấng mà từ đó thánh Têrêsa đã học được sự can đảm, tín thác, khiêm nhường và phó thác.
Thiếu lòng tín thác vào tình phụ tử của Thiên Chúa có thể được xem như căn nguyên sâu xa nhất của tội lỗi. Liệu chúng ta có nghĩ rằng Đức Giêsu mong đợi chúng ta tự sức mình vượt thắng tội ấy không? Không thể nào! Nhưng chính Đức Giêsu đã thực hiện hành vi phó thác trọn vẹn và đầy tín thác đối với Chúa Cha, và Người trao ban Chúa Thánh Thần - Thần Khí làm cho chúng ta nên nghĩa tử - ngự vào lòng chúng ta, để chúng ta được tái sinh làm con cái Thiên Chúa và có thể kêu lên: “Abba! Cha ơi!” Con đường nhỏ của chị thánh Têrêxa, qua việc nhấn mạnh đến sự hy sinh ý riêng của mình cho Thiên Chúa trong những hoàn cảnh nhỏ bé nhất, chính là con đường của sự ngoan ngoãn trước Chúa Thánh Thần, Thần Khí của tình nghĩa tử. Trong tự truyện của mình, thánh Têrêsa đã nhiều lần xin ơn cần thiết trong từng hoàn cảnh cụ thể: xin những lời thích hợp để nói với người khác, xin sức mạnh khi phải chiến đấu với cám dỗ, xin sự hướng dẫn khi viết lại câu chuyện đời mình. Với lòng khao khát phó thác ý mình cho ý Thiên Chúa, chị nhận ra rằng mình không thể làm điều đó bằng sức riêng. Vì thế, chị thánh cầu xin được Thánh Thần hướng dẫn và thúc đẩy. Nhờ đó, chị được biến đổi nên giống hình ảnh Đức Kitô, Đấng mà bản tính nhân loại luôn được Chúa Thánh Thần dẫn dắt cách hoàn hảo.
Có nhiều cách để chúng ta cộng tác với hoạt động của Chúa Thánh Thần và thăng tiến trong lòng tín thác. Sau đây là một vài gợi ý. Trước hết, chúng ta có thể dành thời gian thường xuyên đọc Tin Mừng. Nếu đã lâu chúng ta chưa đọc trọn một Tin Mừng nào đó, thì nên thực hiện điều đó. Chúng ta có thể dừng lại suy niệm những đoạn đã đánh động chị thánh Têrêsa, như dụ ngôn đứa con hoang đàng, con chiên lạc, câu chuyện người phụ nữ Samaria bên bờ giếng, hay câu chuyện của Maria Mađalêna. Kế đến, mỗi khi rước lễ (hoặc rước lễ thiêng liêng), chúng ta có thể xin cho được chia sẻ chính lòng tín thác của Đức Giêsu vào sự quan phòng đầy tình phụ tử của Thiên Chúa. Thứ ba, chúng ta có thể lắng nghe những khát vọng sâu xa nhất trong đời sống thiêng liêng của mình, những khát vọng mà đôi khi chúng ta ngại bày tỏ với người khác vì chúng dường như quá cao vời so với tình trạng hiện tại của mình, và bắt đầu cảm tạ Thiên Chúa trước vì Người sẽ hoàn tất những điều ấy. Vì “tất cả những gì anh em cầu xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý,” và “nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?” (Mc 11,24; Lc 11,13). Đồng thời, chúng ta hãy luôn chiêm ngắm Đức Giêsu trên thập giá và nhận ra rằng chúng ta chỉ đang bước vào chính sự tín thác trọn hảo của Người, vào chính sự thánh thiện của Người.
Trong thời gian sau dịp lễ Hiện Xuống này, khi chúng ta được mời gọi để thánh hóa những thực tại bình thường của đời sống mình, hãy nhớ rằng việc trở nên nhỏ bé là một nhiệm vụ vượt quá sức riêng của chúng ta. Chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần, Thần Khí làm cho chúng ta nên nghĩa tử, và là Tình Yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con, biến đổi chúng ta nên giống Đức Giêsu, để chúng ta cũng có thể sống với lòng tín thác đơn sơ của Người đối với Chúa Cha, và cùng với Người thưa lên: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha.”
Nguồn: https://catholicexchange.com/
Tác giả: Melissa Dalimata
Chuyển ngữ: Jos. John B. | CTV JESCOM - Truyền Thông Dòng Tên





