"Chúng ta muốn nói với toàn thế giới rằng có thể xây dựng hòa bình"
Lời mời gọi cầu nguyện của Đức Thánh Cha đã được Giáo hội trên toàn thế giới hưởng ứng và hiệp thông. Trước khi bắt đầu giờ cầu nguyện trong Đền thờ, Đức Thánh Cha đã chào khoảng 3.000 tín hữu quy tụ tại Quảng trường Thánh Phêrô.
Ngài cám ơn sự hiện diện của họ, cám ơn họ đã đáp lại lời kêu gọi của ngài "để hiệp nhất bằng tiếng nói, bằng trái tim, bằng cuộc sống của chúng ta để cầu nguyện cho hòa bình". Ngài nói: "Tất cả chúng ta đều có bình an trong tâm hồn. Mong sao hòa bình thực sự ngự trị khắp thế giới và mong sao chúng ta là những người mang sứ điệp này".
Tin tưởng vào sự hiện diện của Chúa Giêsu Phục Sinh giữa chúng ta, hiệp nhất trong lời Kinh Mân Côi, Đức Thánh Cha nói, "chúng ta muốn nói với toàn thế giới rằng có thể xây dựng hòa bình, một nền hòa bình mới; rằng chúng ta có thể sống chung với tất cả mọi người thuộc mọi tôn giáo, mọi chủng tộc; rằng chúng ta muốn trở thành môn đệ của Chúa Giêsu Kitô, hiệp nhất như anh chị em, tất cả cùng hiệp nhất trong một thế giới hòa bình".
Lửa từ Ngọn đèn Hòa bình ở Assisi
Ngài mời gọi các tín hữu tại Quảng trường cùng theo dõi và cầu nguyện trong giờ Canh thức Cầu nguyện cho hòa bình, cùng lần hạt Mân Côi, suy niệm 5 mầu nhiệm mùa Mừng theo suy tư của các Giáo phụ, trong đó có Thánh Augustino.
Bắt đầu mỗi mầu nhiệm, lần lượt các tín hữu đại diện các châu lục - châu Phi, châu Mỹ, châu Á, châu Âu và châu Đại Dương - đã thắp sáng các ngọn nến bằng ngọn lửa được lấy từ Ngọn đèn Hòa bình ở Assisi, ngọn lửa luôn cháy mãi tại mộ Thánh Phanxicô Assisi.
Sau kinh cầu Đức Mẹ, Đức Thánh Cha đã chia sẻ những suy tư với các tín hữu.
Cầu nguyện là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho sự chết
Anh chị em thân mến,
Lời cầu nguyện của anh chị em là biểu hiện của đức tin mà, theo lời Chúa Giêsu, có thể dời núi (x. Mt 17,20). Xin cảm ơn anh chị em đã đón nhận lời mời này, quy tụ nơi đây, bên mộ Thánh Phêrô, và tại nhiều nơi khác trên thế giới để cầu xin hòa bình. Chiến tranh chia rẽ, hy vọng hiệp nhất. Bạo lực chà đạp, tình yêu nâng đỡ. Ngẫu tượng làm mù lòa, Thiên Chúa hằng sống soi sáng. Anh chị em thân mến, chỉ cần một chút đức tin, một mẩu đức tin thôi, để như nhân loại và với nhân loại, cùng nhau đối diện với giờ phút bi thảm này của lịch sử. Thật vậy, cầu nguyện không phải là nơi trú ẩn để trốn tránh trách nhiệm, không phải là thuốc mê để né tránh nỗi đau do bất công gây ra. Trái lại, đó là câu trả lời nhưng không, phổ quát và mạnh mẽ nhất trước sự chết: chúng ta là một dân tộc đã được phục sinh! Trong mỗi chúng ta, trong mọi con người, vị Thầy nội tâm dạy về hòa bình, thúc đẩy gặp gỡ và khơi lên lời khẩn cầu. Vậy chúng ta hãy ngước nhìn lên! Hãy đứng dậy từ đống đổ nát! Không gì có thể giam hãm chúng ta trong một định mệnh đã được viết sẵn, ngay cả trong thế giới này, nơi dường như các nấm mồ vẫn chưa đủ, khi người ta tiếp tục đóng đinh và hủy diệt sự sống, không quyền lợi và không xót thương.
"Đừng bao giờ chiến tranh nữa!"
Thánh Gioan Phaolô II, chứng nhân không mệt mỏi của hòa bình, đã xúc động nói trong bối cảnh cuộc khủng hoảng Iraq năm 2003: “Tôi thuộc về thế hệ đã sống qua Thế chiến thứ hai và đã sống sót. Tôi có bổn phận nói với tất cả những người trẻ, những người trẻ hơn tôi, những người chưa trải qua kinh nghiệm này: ‘Đừng bao giờ chiến tranh nữa!’, như Đức Phaolô VI đã nói trong chuyến viếng thăm đầu tiên của ngài tại Liên Hiệp Quốc. Chúng ta phải làm tất cả những gì có thể! Chúng ta biết rõ rằng hòa bình không thể đạt được bằng mọi giá. Nhưng tất cả chúng ta đều biết trách nhiệm này lớn lao đến nhường nào” (Kinh Truyền Tin, 16 tháng 3 năm 2003). Chiều nay, tôi lặp lại lời kêu gọi ấy của ngài, lời kêu gọi vẫn còn rất phù hợp với thời điểm hiện tại.