Trang nhà / ____BÀI TIÊU ĐIỂM / Cái chết của Đức Giêsu được báo trước

Cái chết của Đức Giêsu được báo trước

Nhiều bạn trẻ thắc mắc rằng: “Thầy ơi, nếu Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, vậy Ngài có biết ngày giờ Ngài phải chịu chết không?” Hỏi như thế vì các bạn đọc Tin Mừng thấy có vài lần Đức Giêsu nói bóng gió về cái chết của Ngài[1]. Chính các môn đệ cũng được nghe những lời tiên báo ấy. Là học trò ngoan yêu mến Thầy, dĩ nhiên các ông không muốn điều kinh hoàng ấy xảy ra. Đại diện cho nhóm, Phêrô có lần ngăn cản thầy đừng lên Giêrusalem, kẻo phải chết! Đức Giêsu mắng cho ông một trận.

Nếu bạn và tôi trong hoàn cảnh của các môn đệ lúc này, chắc chúng ta cũng hành xử như các ông thôi. Số là sau thời gian ở với Thầy, Đức Giêsu bắt đầu tỏ cho các ông biết cuộc thương khó đang đến gần. Đây là lần tiên báo thứ nhất mà Tin Mừng Chúa Nhật[2] 22 kể cho chúng ta. Từ đây, chúng ta sẽ chứng kiến chương trình cứu độ của Thiên Chúa mỗi lúc một cao trào. Sau ba lần tiên báo, Đức Giêsu chính thức đi vào Cuộc Thương Khó. Nơi ấy, mọi điều đã diễn ra như lời Đức Giêsu nói trước.

Nếu được đi Giêrusalem, chắc ai cũng vui mừng. Được một lần thăm Đất Thánh, đó là vinh hạnh của chúng ta. Thời Đức Giêsu cũng thế, Giêrusalem luôn là thành đô Thiên Quốc, là Đền Thờ của Đức Chúa ngự trị. Hằng năm vào lễ Vượt Qua, dân chúng đổ về đây như trẩy hội. Vậy mà hôm nay các môn đệ cản Đức Giêsu lên đó. Các ông vô tình hoặc hữu ý muốn trì hoãn chương trình cứu độ của Thiên Chúa?

Các bạn thân mến,

Không ai phủ nhận cuộc đời này quả lắm khổ đau. Dịch bệnh, chiến tranh, thù hằn, tai nạn, bất trắc,v.v,  luôn khiến chúng ta mất cảm giác an toàn. Thần chết đang chờ mỗi người ở phía trước. Đó là những “Giêrusalem” mà không một ai tránh khỏi. Đừng tưởng người trẻ miễn nhiễm trước cái chết. Ai đó nói rằng: mỗi ngày qua đi là một ngày chúng ta gần đến cái chết. Nhìn ngang ngó dọc, hằng giờ có bao người phải bước qua ngưỡng cửa của tử thần. Một câu hỏi rất hiện sinh luôn dằn vặt chúng ta: “Tại sao con người phải chết?” Nhất là những tháng qua, nhân loại đang phải gồng mình chống chọi với tử thần trong đại dịch Covid–19. Bệnh nhân là những người biết mình đang ở giữa lằn ranh của sống chết.

Nếu có mặt lúc này với Đức Giêsu, chắc chúng ta được an ủi nhiều. Bạn thử tưởng tượng Thầy Giêsu trẻ trung. Ngài trạc tuổi như chúng ta. Biết bao phép lạ Ngài làm, bao người đang muốn bước theo Ngài. Nói chung, Đức Giêsu đang thành công trong sứ mạng và hứa hẹn một tương lai huy hoàng. Vậy mà Ngài nói đến ngày đen tối của chết chóc! Ý Ngài muốn gì và nhắn với chúng ta điều gì?

Đây là điều khó hiểu cho mọi người và mọi thời: Đức Giêsu xuống thế làm người, chịu chết và phục sinh để cứu độ con người. Sau biến cố phục sinh, cái chết từ nay không còn là “chấm dứt” mọi sự nữa. Nó trở nên niềm vui và hi vọng cho thế giới. Cái chết không còn cai trị trên Chúa Giêsu (Rm 6,9). Chết cũng không còn quyền trên chúng ta, là những người thuộc về Chúa Giêsu nữa[3]. Nhân loại vẫn hoài thắc mắc: “Sao Thiên Chúa không phán một lời để cứu độ con người? Cần chi Con Thiên Chúa phải chết để cứu độ con người?” Chúng ta cũng có thể hỏi Ngài về điều này. Hãy để lòng mình lắng lại, nghe câu trả lời thì thầm của Thiên Chúa:

 1. Tình yêu

Nếu Xuân Diệu đố ai định nghĩa được tình yêu, thì Đức Giêsu đã cho chúng ta một định nghĩa tuyệt vời. “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hi sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13). Chúng ta là bạn hữu, là người con của Thiên Chúa. Vì tình yêu mà Đức Giêsu sẵn sàng dùng mạng sống để chuộc lại sự sống của chúng ta. Giả như Thiên Chúa không yêu thế gian, giả như Ngài không ban Con Một, giả như Đức Giêsu không chết để cứu độ con người, chúng ta không biết nhân loại sẽ ra sao!  

Thực tế là Tình yêu của Thiên Chúa luôn ưu tiên dành cho con người. Yêu là căn tính của Thiên Chúa. Nếu người trẻ luôn sôi sục tình yêu trong mình, thì Tình yêu Thiên Chúa còn nhiều gấp bội. Trong sức mạnh tình yêu này, Thiên Chúa đã chọn cách tốt nhất để cứu độ con người: “Đức Giêsu bị giết chết và ba ngày sống lại.” (Mt 16,21).

Hoặc nói như chia sẻ của Giáo Hội: “Người đã chọn thập giá để gánh tội thế gian và chịu những đau khổ của nhân loại. Như thế, vì Tình yêu trọn hảo của Người, Người đã đem nhân loại trở về cùng Thiên Chúa. Không ai còn có thể nói: Thiên Chúa không biết tôi phải đau khổ.” (Youcat 101). Trong ý hướng này Thánh Cyrille ở Giêrusalem viết rằng: “Thiên Chúa đã giang tay trên thập giá để ôm lấy hết giới hạn của thế giới.”

2. Tư tưởng của Thiên Chúa

  Trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, chúng ta nghe Đức Giêsu trách cứ thánh Phêrô: “Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là tư tưởng của loài người.” (Mt 16,23). Tội cho Phêrô, vì: “Lạy Chúa, công trình Ngài xiết bao vĩ đại, tư tưởng Ngài thâm thuý lắm thay!” (TV 91,6). Thử hỏi mấy ai hiểu được đường lối của Thiên Chúa? Có chăng càng đi gần sát Đức Giêsu, người ta mới càng hiểu đôi chút về thánh ý của Thiên Chúa. Như thế cũng đủ để người ta hạnh phúc tin yêu nơi Ngài.

Trong câu chuyện này, Đức Giêsu tiết lộ rằng rồi đây, vâng theo ý định của Thiên Chúa, Người sẽ đi Giêrusalem để chịu đau khổ và chịu chết. Đó là thánh ý, là tư tưởng của Thiên Chúa dành cho các môn đệ lúc này. Rồi trong Cuộc Thương Khó, chúng ta thấy Thiên Chúa không còn úp mở nữa về cái chết của Đức Giêsu, nhưng mọi sự đang diễn ra đúng như lời tiên báo. Đó là biến cố đau thương vẫn đang thách đố cho con người mọi thời!

Khi viết tới đây, tôi nhớ đến lời chia sẻ thú vị của giáo sư Stêphanô Nguyễn Khắc Dương, nguyên trưởng Ban Triết học và Quyền Khoa trưởng Văn khoa của Đại học Đà Lạt trước 1975. Khi quyết định trở thành Kitô hữu, thầy chia sẻ rằng:

“Chúa Giêsu vốn là Con Thiên Chúa nhưng đã bước vào đời. Ngài sống như một người nghèo, chia sẻ thân phận làm người của con người, vui niềm vui của con người, đau nỗi đau của phận người và yêu con người một cách say đắm đến nỗi sẵn sàng chết vì yêu con người. Đây là một tôn giáo gần với con người, gắn liền với con người, là đạo của tình yêu!”

Điều quan trọng là chúng ta thi hành thánh ý Thiên Chúa. Nhờ đó, chúng ta được cứu độ. Tiếc là tư tưởng của con người thường trái với ý muốn của Thiên Chúa. Ngài muốn chúng ta theo Đức Giêsu trong con đường vác thập giá mỗi ngày. Trong khi đó, chúng ta thích chối bỏ những khó khăn của phận người. Chúa muốn mình đi con đường hẹp, mình thích rẽ vào con đường thênh thang. Chúa muốn ta yêu mến, ta lại cứ hận thù, nhỏ nhen. Đúng là hai phương trời cách biệt. Hậu quả là tôi và bạn cứ buồn sầu, chán nản và vơi dần sức sống.

Đã đến lúc người trẻ chúng ta can đảm chấp nhận đường lối của Thiên Chúa. Nghĩa là cùng với Thiên Chúa đi vào những khó khăn, thách đố của kiếp người. Khi ấy, thập giá của mỗi người cũng được Đức Giêsu vác đỡ. Chính lúc ấy chúng ta được sức mạnh để sống tròn đầy. Được như thế, cuộc sống này sẽ tươi đẹp hơn nhiều, hy vọng hơn nhiều và đáng sống hơn nhiều!!!   

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

………………

[1] Đức Giêsu ba lần tiên báo về cái chết của Ngài: lần 1 (Mt 16,21–23), lần 2 (Mt 17,22–23), lần 3 (Mt 20,17–19).

[2] Suy tư Tin Mừng Chúa Nhật 22: Mt 16,21–27.

[3] X. Youcat số 108.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.