Trang Nhà / ____BÀI TIÊU ĐIỂM / [Radio Người Trẻ] Giá trị của sự chờ đợi

[Radio Người Trẻ] Giá trị của sự chờ đợi

Cao Gia An, S.J.

Các bạn thân mến!

Tuổi trẻ hiện đại thường được mô tả với những đặc tính như quyết đoán, nhanh nhẹn, năng động và sáng tạo. Muốn làm gì chúng ta thường tìm mọi cách để làm, và làm cách nhanh nhất. Nhiều người thích chọn cho mình câu châm ngôn: sống là không chờ đợi.

Quả thế, tôi thường không thích chờ đợi. Chờ đợi làm tôi mệt mỏi. Chờ đợi không cho tôi làm chủ tình thế. Trong tình trạng chờ đợi, tôi đánh mất tính năng động của mình.

Ấy vậy mà nhiều lần trong Tin Mừng, Đức Giêsu dạy tôi phải biết chờ đợi (Lc 12, 36; Cv 1, 4…). Bước vào mùa Vọng, Giáo Hội cũng mời tôi sống tinh thần chờ đợi. Mùa Vọng là mùa đợi chờ.

Vậy thì việc sống tinh thần đợi chờ của một người Kitô hữu liệu có ích gì cho tôi trong nhịp sống hiện đại này chăng? Đâu là giá trị của sự chờ đợi trong cuộc đời tôi?

Là người trẻ, ai cũng có nhiều ước muốn. Có ước muốn là có chờ đợi. Chờ đợi cho tôi một mục đích để sống. Chờ đợi cho tôi một động lực để vươn tới. Trong chờ đợi, tôi chuẩn bị và xây dựng đời mình. Có nhiều khi, hạnh phúc của cuộc đời chỉ đơn giản là có một ai đó cho tôi tin tưởng, cho tôi mong ngóng và chờ đợi. Thế nên có thể nói rằng chính ước muốn và sự chờ đợi nhào nặn nên cuộc sống của tôi.

Thực tế, những điều ước muốn thường đến với tôi theo nhiều cách. Có nhiều việc tôi đạt được là nhờ chủ động tìm kiếm. Nhưng cũng có rất nhiều việc, muốn đạt được tôi phải biết đợi chờ. Đâu phải điều gì cũng có thể nằm trong tầm tay của tôi. Đâu phải cứ khi nào tôi cố hết sức mình thì mọi sự tôi muốn đều sẽ đến với tôi. Đâu phải cứ lúc nào tôi muốn là được. Chờ đợi như một người Kitô hữu dạy tôi biết khiêm tốn. Những lúc tôi thấy cứ nôn nóng khi chờ đợi, cứ khó chịu với hoàn cảnh, cứ bất mãn với chính mình, chờ đợi như một người Kitô hữu dạy tôi biết kiên nhẫn. Những lúc tôi thấy bất an khi chờ đợi, nghi ngờ về những điều sẽ đến, thất vọng với tương lai… chờ đợi như một người Kitô hữu dạy tôi sống niềm tin.

Thế thì đâu là thái độ chờ đợi của một người Kitô hữu? Chúng ta tìm thấy những hướng dẫn của Đức Giêsu: “Anh em hãy tỉnh thức và sẵn sàng” (Mt 24, 44). “Hãy thắt lưng cho gọn và thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay” (Lc 12, 35-36).

Đọc những dòng trên, chúng ta mới chợt hiểu rằng thái độ chờ đợi của người Kitô hữu chẳng hề thụ động tí nào. Ngược lại, người Kitô hữu chờ đợi với sự sẵn sàng ứng trực. Đó là chờ đợi trong tỉnh thức. Tôi không thể chờ đợi, nếu không tỉnh thức. Tỉnh thức để nhịp tim của tôi được hòa điệu theo mỗi phút giây chờ đợi. Nếu điều tôi chờ đợi là một tai họa, tỉnh thức giúp tôi sẵn sàng ứng phó. Nếu điều tôi chờ đợi là một cơ hội, tỉnh thức giúp tôi nắm bắt và không để nó vuột khỏi tầm tay. Nếu điều tôi chờ đợi là một ân sủng, tỉnh thức giúp tôi lãnh nhận xứng đáng. Nếu điều tôi chờ đợi là một Tin Mừng, tỉnh thức cho tôi giây phút được mừng reo hoan hỷ.

Như thế tỉnh thức làm cho đời sống của tôi được sống động. Có tỉnh thức tôi mới thực sống. Nếu không, tôi chỉ kéo dài lây lất tình trạng mê ngủ của mình và chờ đợi trong tình trạng vật vờ mà thôi.

Chúa Giêsu dạy tôi chờ đợi và tỉnh thức như thái độ của một người đầy tớ chờ chủ mình. Điều này có nghĩa gì?

Là một Kitô hữu, tôi không chỉ phải biết chờ đợi, nhưng còn phải biết rõ mình chờ đợi điều gì. Điều đáng cho một người Kitô hữu chờ đợi phải là điều rất cao cả và quan trọng. Điều ấy phải vượt xa những hào nhoáng phù du của vật chất, vượt trên những níu kéo tầm thường của tham vọng. Điều ấy có khả năng chi phối trọn vẹn cuộc đời của tôi, có thể lấp đầy con tim của tôi. Điều ấy đáng cho tôi hết lòng hết sức, toàn tâm toàn ý để sống và theo đuổi.

Mùa Vọng là mùa để tôi đặt lại vấn đề với chính lòng mình và thanh lọc những ước muốn của tôi. Đâu là điều tôi thường chờ đợi? Những chờ đợi ấy dẫn tôi về đâu? Những chờ đợi ấy có cho tôi thỏa mãn lâu dài không? Thử một lần tôi nghiêm túc tự hỏi lại mình: nếu không phải là khuôn mặt của Giêsu, điều gì trong cuộc sống này có khả năng lấp đầy con tim của tôi?

Giêsu nhắn nhủ tôi hãy tỉnh thức, vì Người biết tôi dễ ngủ say trên những quyến rũ phù phiếm. Giêsu bảo tôi hãy coi chừng, vì Người biết tôi cả tin và ngu ngơ trước những cạm bẫy của cuộc sống. Giêsu bảo tôi hãy sẵn sàng, vì Người biết tôi thường bê trễ. Giêsu làm đủ cách để thắp lên trong tôi hy vọng, vì biết rằng tôi dễ buông xuôi. Sống tinh thần mùa Vọng, tôi bỗng nhận ra rằng Giêsu đã và đang đặt nhiều hy vọng nơi tôi.

Lạy Chúa,

Chờ đợi là cơ hội để chúng con sống tốt
như một người Kitô hữu,
biết tỉnh thức và sẵn sàng,
biết khiêm tốn và kiên nhẫn,
biết tin tưởng và hy vọng.

Chúng con dễ ngủ quên trên nhiều thứ
vì không đủ tỉnh thức.

Chúng con hay kéo lê những lỗi phạm theo cuộc đời mình
vì không đủ sức mạnh để dứt bỏ.
Chúng con dễ lúng túng trước những đổi thay của cuộc sống
vì không đủ sẵn sàng.

Chúng con hay e ngại hoang mang
vì không đủ tin tưởng vào Chúa.

Giữa những bấp bênh của cuộc đời,
xin dạy chúng con hy vọng.
Giữa những quyến rũ của trần gian,
xin dạy chúng con từ bỏ.
Giữa những níu kéo của đam mê,
xin giúp chúng con vượt thắng.

Xin dạy chúng con bước đi mỗi ngày nơi đất thấp
mà tâm hồn luôn ngưỡng vọng về trời cao,
để tiến bước trong sẵn sàng và hy vọng. Amen

Kiểm tra tương tự

Đặc ân Phaolô và đặc ân Phêrô

 Hôn nhân Kitô giáo là hôn nhân độc nhất và bất khả phân ly. Khi …

Hiệp thông cùng Giáo hội cầu nguyện xin ơn chữa lành

Chúa Nhật 17 tháng 10 năm 2021 là ngày toàn thể Giáo Hội Việt Nam …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.