"Santo Subito" – Khát vọng phong thánh sớm cho Đức Phanxicô

"Santo Subito" – Khát vọng phong thánh sớm cho Đức Phanxicô

Hình: infocielo.com

 

Trong Thánh lễ an táng Đức cố Giáo Hoàng Phanxicô tại Quảng trường Thánh Phêrô, đông đảo dân chúng hiện diện đã hô vang "Santo subito!""Xin phong thánh ngay lập tức!"

 

Tiếng kêu ấy không phải là ngẫu nhiên. Đó là tiếng lòng bộc phát từ hàng trăm ngàn con người, từ những trái tim đã được ngài chạm đến bằng lòng thương xót, bằng sự giản dị, bằng một tình yêu cụ thể dành cho người nghèo, người bị bỏ rơi, người bị lãng quên.

 

Đức Phanxicô không cần những tượng đài. Ngài không sống để được ngợi ca. Ngài chỉ xin một điều: được gần gũi những con người bị bỏ lại.  Một đời sống không giữ lại điều gì cho mình. Một cái chết đơn sơ, nghèo khó. Và giờ đây, giữa lòng thế giới, người ta thì thầm gọi ngài là thánh. Không vì phép lạ. Mà vì ngài đã làm điều mà rất ít người dám làm: sống Tin Mừng đến tận cùng.

"Santo subito" – Một ký ức sống động từ lịch sử.

Cách đây đúng hai thập niên, vào năm 2005, sau khi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II qua đời, cũng từ quảng trường này đã vang lên cùng tiếng kêu ấy. Tiếng kêu mạnh mẽ đã đẩy Giáo hội phải rút ngắn tiến trình phong thánh cho ngài. Và hôm nay, lịch sử ấy đang được lặp lại – lần này dành cho Đức Phanxicô.

Một đời sống cho Tin Mừng.

Một ngày trước khi qua đời, bằng những nỗ lực sau cùng của mình, Đức Phanxicô đã cố gắng hiện diện giữa đám đông dân chúng, chúc lành cho nhân loại trong Lễ Phục Sinh. Ngài đã từng trao đổi với bác sĩ của mình, hỏi xem có thể đi chào dân chúng trên chiếc xe Papamobile hay không. Với đôi giày rách nát, ánh mắt hiền hòa, bàn tay run run, ngài ban phép lành cuối cùng. Ngài là vị Giáo hoàng đã kéo Giáo hội ra khỏi những bức tường khép kín, đưa Giáo hội đến những vùng biên xa nhất: nơi có di dân, người tị nạn, bệnh nhân, tù nhân, người nghèo khó.

 

Đúng như lời Đức Hồng y Giovanni Battista Re trong thánh lễ an táng: Sự kiên trì của ngài nỗ lực làm việc vì người nghèo là không ngừng nghỉ. Ngài đã dựng xây những nhịp cầu nơi từng có những bức tường.

 

Giữa đám đông, những lời thì thầm vang lên bằng nhiều thứ tiếng: tiếng Ý, Tây Ban Nha, Anh, Ba Lan, Ukraina... Nhưng câu nói được nghe nhiều nhất vẫn là: "Santo subito."

Một di sản thánh thiện sống động.

Suốt 12 năm thi hành sứ vụ Phêrô, Đức Phanxicô đã để lại một Giáo hội như "bệnh viện dã chiến", sẵn sàng chăm sóc các vết thương của nhân loại, hơn là dựng nên những pháo đài quyền lực. Ngài chấp nhận những chỉ trích, cả những chống đối âm thầm, để trung thành với Tin Mừng: mở rộng lòng thương xót, thăng tiến phẩm giá con người, và khẳng định rằng "không ai được cứu độ một mình."

Dẫu cho sự phong thánh chính thức sẽ cần thời gian và quy trình, dân Chúa hôm nay – những người bé nhỏ, những người ngoài lề, những người đã từng bị bỏ rơi – đã nhận ra nơi ngài một vị thánh của thời đại mình.

Một vị thánh không cần phép lạ siêu nhiên.

Như một tín hữu từ Miami đã thốt lên: "Không cần phép lạ. Chính cuộc đời ngài đã là một phép lạ."

 

Ngài đã sống như một người hành hương. Với đôi giày rách, khuôn mặt hao gầy, ánh mắt nhân từ, ngài đã chọn con đường hẹp: nghèo khó, khiêm hạ và hy sinh. Không quyền lực, không đặc quyền, không tìm kiếm vinh quang trần thế.

 

Ngài đã trở thành mục tử của người bé mọn. Người nghèo, người di cư, nạn nhân của chiến tranh, những người bị lãng quên, tất cả đã tìm thấy nơi ngài một người bạn, một người cha, một người đồng hành.

 

Ngài đã gieo hạt giống thương xót và hoà bình. Bằng những hành động nhỏ bé nhưng tràn đầy sức mạnh Tin Mừng: hôn chân các nhà lãnh đạo để kêu gọi hòa giải, viếng thăm tù nhân, rửa chân cho người tị nạn, chống lại bất công và giáo sĩ trị.

 

Ngài – vị Thánh của Người Bé Mọn.

Ngài – vị Thánh của Lòng Thương Xót.

Ngài – vị Thánh của Hy Vọng và Hòa Giải.

 

Trong sự thinh lặng sâu thẳm, tiếng kêu vang "Santo subito!" không chỉ là một lời thỉnh cầu. Đó là lời khẳng định rằng ánh sáng của Tin Mừng đã thực sự bừng cháy nơi con người mang tên Phanxicô – người hành hương của hy vọng.

 

Nguyện xin ngài tiếp tục cầu bầu cho chúng ta, để Giáo hội, và mỗi người chúng ta, dám sống yêu thương, đơn sơ và can đảm như ngài đã sống.

 

Trần Đỉnh, S.J.

Nguồn: Corriere della Sera, Ilsole24ore, Italia-informa

"Santo Subito" – Khát vọng phong thánh sớm cho Đức Phanxicô

Dinh Tran

0 người theo dõi
Xem thêm bài viết của người đăng bài này

Bài viết liên quan

Manna: Ghi nhớ và suy niệm trong lòng (Ngày 01.01 – Lễ Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa - Lc 2,16-21)Bài Viết
Manna: Ghi nhớ và suy niệm trong lòng (Ngày 01.01 – Lễ Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa - Lc 2,16-21)

Lời Chúa: Lc 2,16-21 16 Những người chăn chiên liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.17 ...

6 tháng trước
Ý nghĩa của việc cầu nguyện cho các linh hồnBài Viết
Ý nghĩa của việc cầu nguyện cho các linh hồn

Khi thời tiết trở nên se lạnh và những chiếc lá mùa thu bắt đầu rơi rụng cũng là lúc chúng ta nhớ đến những người thân yêu của mình, những người mà ng...

7 tháng trước
Sống chung hòa bình – nền tảng siêu hình từ Thiên Chúa Ba NgôiBài Viết
Sống chung hòa bình – nền tảng siêu hình từ Thiên Chúa Ba Ngôi

  Ba Ngôi như nền tảng của hòa bình Hòa bình không phải là sản phẩm của kỹ thuật sống chung hay của sự khéo léo tâm lý. Hòa bình đích...

11 tháng trước

Các bài viết được quan tâm