Được cứu và được sống (Thứ Ba tuần 4 thường niên)

 

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31 Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

SUY NIỆM

Thánh Mác-cô thích lồng ghép hai câu chuyện với nhau.
Chuyện thứ hai nằm ở giữa chuyện thứ nhất
giống như nhân của một cái bánh mì săng uých (3, 21-35; 11, 12-25).
Hai phép lạ của bài Tin Mừng hôm nay cũng vậy (5, 21- 43).
Cả hai nói về một phụ nữ bị đau 12 năm, về một cô bé chết lúc 12 tuổi,
về sự sống được trả lại cho cả hai, về đức tin cần để được chữa lành. .

Ông trưởng hội đường là người đến sụp lạy và nài xin Đức Giêsu.
Ông tin ngài có quyền năng chữa bệnh cho con gái ông gần chết.
Ông chỉ mong ngài đến và đặt tay trên con ông, để nó được cứu và được sống.
Nhưng quá muộn, con gái ông đã chết trước khi ngài đến nhà.
Đức Giêsu đã nâng đỡ đức tin của người cha (c.36) và kín đáo hoàn sinh cô bé.
Chỉ có cha mẹ cô bé và ba môn đệ thân tín của ngài được vào phòng của cô.
Ngài đã không đặt tay, nhưng cầm tay cô bé và nói một lời.
Người chết có thể đứng dậy, đi lại và ăn được.

Người phụ nữ đáng thương lâm vào tình cảnh gần như tuyệt vọng.
Chị bị đau bệnh đã lâu, chạy thuốc đã nhiều, tiền bạc đã cạn.
Bệnh băng huyết làm cho chị bị coi là ô uế (Lv 15, 25-30).
Là người bị xã hội ruồng bỏ, chị không được phép đụng đến ai.
Nghe đồn về Đức Giêsu, chị tin mình sẽ được khỏi nếu chạm vào áo ngài.
Vừa xấu hổ, sợ hãi, lại vừa táo bạo và tin tưởng, chị đã làm điều chị tin.
Giữa bao cái chạm của đám đông chen lấn,
Đức Giêsu nhận ra cái chạm đặc biệt của chị,
cái chạm rất khẽ vào áo mà lấy được quyền năng từ con người ngài.
Chị đã khỏi bệnh nhờ cái chạm ấy, cái chạm của đức tin (c. 34).

 

Trong phép lạ thứ nhất, người phụ nữ muốn giấu,
nhưng Đức Giêsu lại làm lộ ra.
Còn trong phép lạ thứ hai, ai cũng biết, Đức Giêsu lại bắt người ta phải giữ kín.
Trong cả hai phép lạ, Đức Giêsu đều phải chạm đến những người bị coi là ô nhơ.
Nhưng sức mạnh nơi ngài đã làm cả hai nên sạch.
Chúng ta cần dám chạm đến Mình Chúa mỗi ngày
dù biết mình luôn bất xứng.
Chúng ta cần để Lời Chúa chạm đến mình mỗi ngày
dù biết mình sẽ không được sống như xưa.

 

Cầu nguyn:

Lạy Chúa,
Mi ngày con đng chm vi biết bao ngưi,
bt tay, cm tay hay vvai h,
và làm bao cchthân ái khác.
Xin thánh hóa nhng đng chm y ca thân xác con,
đchúng đem li cho tha nhân nim vui và scha lành.
Cũng xin cho con rung đng trưc nhng đng chm ca Chúa mi ngày,
lúc tai con nghe đc Li Chúa,
lúc tay và ming con đón ly Mình Chúa,
hay lúc đi con gp ththách gian truân.
Ưc gì khi thân xác con chm đến Chúa
thì tâm hn con cũng mra đtiếp rưc Chúa
và chp nhn thay đi cuc sng của mình.

 

Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã cu đnhân loi bng bàn tay ca Chúa,
bàn tay xoa du ni khđau, bàn tay chúc lành, bàn tay bđâm thng.
Xin cho con cũng biết dùng bàn tay mình
không phi như mt dng cca bo lc và thèm mun chiếm đot,
nhưng như mt khí cca cm thông và nâng đ,
ca xây dng hip nhất và bình an.

Kiểm tra tương tự

Manna: Người sẽ thêm cho (Thứ Bảy tuần 11 Thường niên)

    Lời Chúa: Mt 6, 24-34 (24) “Không ai có thể làm tôi hai …

Manna: Kho tàng ở đâu, tim ở đó (Thứ sáu Tuần 11 Thường niên)

Lời Chúa: Mt 6, 19-23 Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: …